Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2018

‘Đạo đức giả’ còn nghiêm trọng hơn điểm giả, thuốc giả, thực phẩm giả

Nguồn: Kim Dung

Tác giả: Thanh Ngọc

.KD: Chính xác. Đạo đức giả một khi là… “nền tảng đạo lý phản văn hóa’ nhất của một XH, thì nó sẽ phá hủy XH đó không thương tiếc, dưới các bộ mặt khác nhau, của tất cả các lĩnh vực, thông qua các vụ việc cụ thể của con người
—————
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà cái giả nhan nhản khắp nơi: thực phẩm giả, thuốc giả, bằng cấp giả, điểm giả, học bạ giả… Tất cả đều chưa nghiêm trọng bằng một thứ giả khác, thứ này có thể triệt để huỷ hoại con người ta: Đó là “đạo đức giả”.
Những người nội trợ Việt Nam giờ đây đều cần trang bị cho mình kỹ năng phân biệt đồ ăn thật – giả để bảo vệ sức khoẻ của cả gia đình. Ruốc thịt làm từ bã sắn dây, thịt lợn đội lốt thịt bò, gạo giả làm từ nhựa, mực giả và trứng gà non làm từ cao su… nếu chẳng may ăn phải sẽ khiến người ta “chết dần”.
Điểm giả, học bạ giả, bằng cấp, ông bác sỹ giả, những bà giáo giả, những chiến sỹ công an giả...Cũng chưa nghiêm trọng bằng một thứ: Đạo đức giả.
. (Ảnh: vidarealdasam.com)
Đến thuốc chữa bệnh liên quan đến tính mệnh con người cũng bị làm giả. Gần đây, thuốc ung thư H-Capita 500mg Caplet do VN Pharma nhập về chứa 97% hoạt chất Capecitabine là thuốc không rõ nguồn gốc, kém chất lượng, “không được sử dụng chữa bệnh cho người”.
Còn những ai dùng điểm giả, học bạ giả, bằng cấp giả đi trót lọt trên con đường công danh, thì sẽ trở thành những ông bác sỹ giả, những bà giáo giả, những chiến sỹ công an giả…
Ấy thế mà chừng ấy đồ giả vẫn chưa nghiêm trọng bằng một thứ: Đạo đức giả.
Điểm giả, học bạ giả, bằng cấp, ông bác sỹ giả, những bà giáo giả, những chiến sỹ công an giả…Cũng chưa nghiêm trọng bằng một thứ: Đạo đức giả
Đạo đức bị làm giả thế nào?
Bởi vì đạo đức là thứ vô hình dưới mắt người, nên người ta chỉ có thể đoán biết nó qua lời nói, hành động. Nói những lời giả nhân giả nghĩa, nói chẳng đi đôi với làm, làm việc tốt mà đánh trống la làng để tỏ cho thiên hạ thấy, giữ lại cái vỏ ngoài của tín ngưỡng tâm linh mà rút ruột nội hàm kính Trời trọng đạo lý v.v., ấy là những cách làm giả đạo đức vậy.
Mới đây, có vị cán bộ nọ phát ngôn với báo chí rằng ông “buồn” vì con gái bị nâng điểm trong kỳ thi tốt nghiệp, và ông cũng “không vui” khi gia đình mình lại có nhiều người làm quan chức đến thế. Không biết ông thật buồn đến mức độ nào, chỉ biết những lời “chia buồn” với ông trên mạng đều là giả.
Cách đây không quá lâu, dư luận từng xôn xao vì chuyện một người đàn ông bị vợ bỏ, một mình bán kẹo nuôi hai con bị bại não. Có nhà hảo tâm đến làm từ thiện, cầm trên tay xấp tiền dày cộm, bên ngoài là những tờ 500.000 đồng nhưng bên trong là những tờ tiền 50.000-100.000 đồng. Trước khi bước vào nhà, bà nhờ các phóng viên cầm giúp chiếc điện thoại để livestream Facebook cảnh trao tiền cho ông bố đáng thương. Bà đã rơi nước mắt rất thương tâm, nhưng ngay sau khi tắt livestream, bà bất ngờ ngưng khóc và đề nghị phóng viên đưa điện thoại để xem lại đoạn video vừa quay có đạt không.
Chuyện chưa dừng lại ở đó. Một thời gian sau, người ta mới té ngửa khi vợ người đàn ông kia lên tiếng minh oan cho mình, còn bản thân ông bố thì xin lỗi các Mạnh Thường Quân và đính chính là giờ anh không thiếu tiền nữa.
“Chu Tử trị gia cách ngôn” có câu rằng: “Thiện dục nhân kiến, bất thị chân thiện”. Nghĩa là, làm thiện muốn người ta thấy, điều ấy không phải là chân thiện (không phải cái thiện thực chất).
Làm việc thiện để khoe khoang hiển thị thì đâu phải xuất phát từ lòng trắc ẩn, lòng nhân ái chân thành nữa, nó chỉ là đạo đức giả mà thôi.
Làm việc thiện để khoe khoang hiển thị thì đâu phải xuất phát từ lòng trắc ẩn, lòng nhân ái chân thành nữa, nó chỉ là đạo đức giả mà thôi. (Ảnh: butsen.net)
Trong văn hoá truyền thống phương Đông, đạo Phật là tín ngưỡng tâm linh dạy người hướng Thiện, tin vào nhân quả báo ứng, nhờ đó đã duy trì đạo đức của xã hội ở mức cao trong suốt hàng nghìn năm. Những nhà tu hành chân chính không ngừng buông bỏ chấp trước vào danh, lợi, tình chốn nhân gian để đạt tới tâm thuần tịnh và giải thoát. Bởi thế cho nên, chùa chiền là nơi thanh tịnh thiêng liêng, là chốn trở về của bao tâm hồn lạc lối. Ấy thế nhưng, trong trào lưu “làm giả” này, có những ngôi chùa chỉ còn lại chiếc vỏ.
Người ta thu mua chim cá hàng loạt để “phóng sinh” quy mô lớn và không cần suy nghĩ xem những con vật ấy “phóng” xong thì sẽ “sinh” ở đâu. Thực ra chúng sẽ mau chóng bị bắt lại và làm mồi cho dân nhậu, hỏi có “Thiện” chăng? Người ta bỏ tiền vào hòm công đức và không quên “hồi hướng” cho con thi đỗ, cho chồng thăng chức, cho mình buôn may. Đấy khác nào đổi chác với Phật, buôn Thần bán Thánh, hỏi có “Chân” không? Có nhà sư cũng xem show giải trí truyền hình, đi nhậu, nói chuyện tào lao, “làm kinh tế”, hỏi có thể đạt đến thanh tịnh vô vi chăng?
Vì sao lại nói “đạo đức giả” là nghiêm trọng nhất?
Đạo đức, đức hạnh là cái gốc làm người, thiếu đi đạo đức thì con người không hơn gì cầm thú. Một người có thể rau cháo qua ngày, chẳng đỗ đạt ông nọ bà kia, nhưng nếu có đức hạnh thì vẫn được mọi người tôn kính. Còn một kẻ giàu bạc vạn, bằng cấp đầy mình, mà trong nhà thì hỗn hào với cha mẹ, tranh giành tài sản với anh em, ra ngoài thì luồn cúi cấp trên, chèn ép cấp dưới, vì danh lợi cá nhân mà hãm hại người khác, thì cũng không đáng gọi là “người”.
Còn một kẻ giàu bạc vạn, bằng cấp đầy mình, mà trong nhà thì hỗn hào với cha mẹ, tranh giành tài sản với anh em, ra ngoài thì luồn cúi cấp trên, chèn ép cấp dưới, vì danh lợi cá nhân mà hãm hại người khác, thì cũng không đáng gọi là “người".
Còn một kẻ giàu bạc vạn, bằng cấp đầy mình, mà trong nhà thì hỗn hào với cha mẹ, tranh giành tài sản với anh em… thì cũng không đáng gọi là “người”. (Ảnh: youtube.com)
Vì thế cho nên, đạo đức là bến đỗ cuối cùng của sinh mệnh, là chiếc phao cứu hộ để sinh mệnh bám víu vào giữa dòng đời nổi trôi đen bạc. Nếu như đạo đức cũng bị làm giả, cũng chẳng thể tin vào, thì đối với bất kỳ sinh mệnh nào, đó cũng là điều bi thương nhất.
Những kẻ làm thực phẩm giả và thuốc giả đầu độc thân thể người khác, những kẻ làm điểm giả, bằng giả tham nhũng trên mồ hôi trí lực của người khác, còn những kẻ đạo đức giả thì đang huỷ diệt chút Thiện niệm cuối cùng của con người. Chúng cũng đáng bị nghiêm trị như bao tội làm giả khác.
Chưa bao giờ, xã hội chúng ta lại cần một chữ “Chân” đến thế. Một trái tim chân thành, những lời nói chân thật, những hành vi chân chính, đó là nền tảng cơ bản nhất cho sự sinh tồn và hạnh phúc của loài người chúng ta

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

" CÂM MIỆNG LẠI NGAY! NGƯỜI LỚN NÓI LÀ PHẢI NGHE! "



Đã có bao giờ bạn điên tiết với con mình và mắng con như thế chưa?
Nếu ai tự hào là chưa thì thực sự hiếm hoi!
Chúng ta từng lớn lên với những câu mắng chửi của người lớn, từ Cha Mẹ chú bác, thầy cô và lớn lên thì là cấp trên.
Bạn có biết khi cấm cho trẻ " cãi" lại tức là bạn đã tước đi khả năng tư duy phản biện của trẻ không?
Bạn đang hình thành cho con kiểu tư duy luôn ngoan ngoãn, biết vâng lời và không được có chính kiến.
Đứa trẻ được giáo dục phải luôn nhẫn nhịn chịu đựng và nghe theo người khác sai bảo khuyên nhủ sẽ không có kỹ năng tự phản biện với chính mình và với người khác. Khi lớn lên chúng sẽ thích hợp đi làm lính và thụ động, không dám suy nghĩ khác biệt, không dám đột phá , không dám bảo vệ chính kiến, không dám sáng tạo và cứ thế suốt đời chỉ là cái bóng của những người mà khi còn bé được phép phản biện với cha mẹ và thầy cô.
Bạn có đủ nhìn nhận để lắng nghe con trẻ phản biện?
Trẻ con ngày nay khó chấp nhận chuyện áp đặt của cha mẹ. Nhưng khi các em dùng lý lẽ để phản bác thì cha mẹ lại dùng quyền người lớn để phủ nhận. Bạn có chắc rằng trí thông minh của bạn tỉ lệ thuận với tuổi tác? Bạn có chắc rằng kinh nghiệm sống của bạn là đủ và phù hợp với thế kỷ này?
Tôi thường học từ các con mình nhiều thứ. Rất nhiều thứ và nó luôn cực kỳ hữu ích, thú vị. Tôi không ngần ngại nghe con phân tích và ngưỡng mộ những điều con tự học hỏi được cùng lý lẽ rất thuyết phục của con. Tôi không ngần ngại nhìn nhận các con có những thứ mà khi bằng tuổi con lẫn bây giờ tôi không có được.
Vấn đề vướng mắc lớn nhất giữa bạn với con hoặc giữa thầy với trò đó là người lớn vẫn tự cho rằng mình nhiều trải nghiệm hơn và khôn hơn bọn trẻ. Cũng có thể bạn lo sợ con vấp váp nên ngăn ngừa.
Cho dù là bằng quan điểm nào, xin bạn hãy cho trẻ một cái quyền " được nói" và hãy cùng trẻ tìm ra vấn đề nào là đúng và vấn đề nào là sai chứ đừng bao giờ tập trung " ai đúng, ai sai" nữa.
Hệ lụy hai thế hệ không thể có tiếng nói chung đôi khi rất tệ hại. Bạn muốn con mình có những quyết định đúng đắn cho cuộc đời nó chứ? nếu bạn muốn, ngay từ bây giờ hãy tập cho trẻ đưa ra nhiều góc nhìn cho một vấn đề và lý giải từng góc nhìn ấy. Bạn cũng kiên nhẫn lắng nghe trẻ và luôn nhắc nhở rằng" Không có AI đúng hay sai, chỉ có VẤN ĐỀ nào đúng hay sai mà thôi!"
Ví dụ: Hè này theo con gia đình chúng ta nên đi đâu? Vì sao con chọn địa điểm đó? con hãy so sánh ưu nhược điểm của địa điểm này xem? làm thế nào khắc phục những nhược điểm này? Con có thể giúp Mẹ lên lịch trình và liệt kê những thứ cần mang không? Con có thể giúp Mẹ phân công cho cả nhà không? Con sẽ chủ trì chuyến đi này nhé, cả nhà sẽ nghe theo kế hoạch của con...
Cuối cùng
Mỗi khi định quát con điều gì, hãy nhớ lại xem cảm giác và hành vi của bạn ngày xưa khi nhận câu mắng ấy nhé các Người-Lớn-Thiếu-Kềm-Chế của tôi!
Chúc mừng ngày 1/6. Chúc cho các gia đình luôn hạnh phúc với sự trưởng thành tuyệt vời của con chúng ta!
( Ảnh minh họa: của tác giả Jenna Simon, 28 tuổi New Jersey, Mỹ. Bức ảnh của cô đã làm rung động thế giới và có 300.000 lượt chia sẻ. À quên, 300.001 người vì tui cũng mới chia sẻ mà.)

Nguồn: Facebook https://www.facebook.com/Tothuydiemquyen/posts/1839953342687494

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Albert Einstein



Khi ra đi năm 1955, Albert Einstein đã để lại một khối tư liệu khổng lồ gồm:
- 5.000 trang bản thảo đã xuất bản và chưa xuất bản
- 3.000 trang ghi chép và nhật ký hành trình
- 52.000 trang thư tín, trong đó có 29.000 trang thuộc loại phi khoa học (non-scientific).
DANH NGÔN EINSTEIN:
1. Tại sao không ai hiểu tôi và mọi người lại thích tôi?
2. Có một câu hỏi đôi khi khiến tôi thấy mơ hồ: Tôi điên hay người khác điên?
3. Nếu mọi người đều sống như tôi, chắc chắn những cuốn tiểu thuyết lãng mạn sẽ chẳng bao giờ được ra đời.
4. Tình yêu là người thầy tốt hơn trách nhiệm.
5. Chỉ cuộc đời sống cho người khác là cuộc đời đáng giá.
6. Đừng phấn đấu để thành công mà hãy phấn đấu để mình có ích.
7. Nếu tôi có một giờ để giải quyết một vấn đề, tôi sẽ bỏ ra 55 phút nghĩ về vấn đề, và 5 phút nghĩ về giải pháp.
8. Giận dữ chỉ náu mình trong lồng ngực của những kẻ ngu xuẩn.
9. Đừng làm gì trái với lương tâm, ngay cả khi chính quyền yêu cầu bạn.
10. Chính trị chỉ cho hiện tại, nhưng phương trình là mãi mãi.
11. Học từ ngày hôm qua, sống ngày hôm nay, hi vọng cho ngày mai. Điều quan trọng nhất là không ngừng đặt câu hỏi.
12. Tất cả những điều có giá trị trong xã hội con người đều dựa vào cơ hội phát triển hòa hợp trong mỗi cá nhân.
13. Những tâm hồn vĩ đại luôn va phải sự chống đối mãnh liệt từ những trí óc tầm thường.
14. Logic sẽ đưa anh từ điểm A tới điểm B. Trí tưởng tượng sẽ đưa anh tới mọi nơi.
15. Dấu hiệu thật sự của trí tuệ không phải là kiến thức mà là trí tưởng tượng.
16. Thế giới sẽ bị hủy diệt không phải bởi những người làm điều ác, mà bởi những người đứng nhìn mà không làm gì.
17. Cái chết không phải là chấm hết nếu chúng ta có thể sống tiếp trong con cái của chúng ta và những thế hệ sau. Bởi chúng cũng là chúng ta, thể xác của ta chỉ là những chiếc lá úa vàng trên tán cây đời.

https://www.facebook.com/MinhChungTa?hc_ref=NEWSFEED

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Tin tức có hại cho bạn – Từ bỏ thói quen đọc chúng khiến bạn hạnh phúc hơn

Elnino dịchBook Hunter
Lời người dịch: Xã hội ngày nay tràn ngập thông tin với đủ loại từ báo chí, tạp chí cho đến các tập san, các bài phê bình và bình luận, các nghiên cứu khoa học và tiểu luận cho đến sách. Báo chí hiện nay hẳn nhiên là một kênh thông tin quan trọng mà hầu hết mọi người vẫn thường xuyên theo dõi. Tuy vậy, báo chí cũng có 2 loại thông tin cơ bản : những bài phóng sự điều tra và những tin tức thuần túy. Bài viết này để cập đến tác hại của tin tức như một bộ phận nhỏ của thông tin nhưng chiếm đa số sự chú ý của người dân.
—————————-
Trong vài thập kỷ qua , những người có cuộc sống khá giả trong xã hội phương Tây đã bắt đầu nhận ra sự nguy hại của việc tiêu thụ thực phẩm bừa bãi : chúng gây ra các bệnh béo phì, tiểu đường… Riêng ở Mỹ, hơn 1/3 dân số mắc bệnh béo phì. Nó đã trở thành vấn nạn nhức nhối với những người dân không chỉ ở Mỹ mà còn ở các nước phát triển nói chung. Họ đã bắt đầu khắt khe hơn với vấn đề thực phẩm và cố gắng thay đổi chế độ ăn uống của mình : quan tâm xem hàng ngày mình ăn gì, loại thức ăn đó chứa nhiều đường không, chứa bao nhiêu kcal… Ở 1 khía cạnh khác, chúng ta cũng đang sống ở trong thời kỳ quá dư thừa về thông tin, nhưng hầu hết chúng ta chưa hiểu về hệ quả của việc dư thừa đó với tâm trí của mình. Thực sự thì ảnh hưởng của tin tức đối với tư duy cũng tương đồng với ảnh hưởng của chất đường đối với cơ thể. Chúng đều dễ “tiêu hóa”. Truyền thông cho chúng ta ăn từng mẩu “tin tức bọc đường” nho nhỏ, chẳng gây ra ảnh hưởng nguy hại gì nhãn tiền để ta có thể ngay lập tức nhận ra, và ta dễ dàng phớt lờ và tiếp tục nuốt chúng. Tiêu hóa từng mẩu nhỏ một, ta sẽ chẳng có cảm giác chán ăn hay bội thực. Điều đó khác xa với việc đọc những cuốn sách hoặc các bài viết dài trên tạp chí, nơi hàm lượng thông tin đậm đặc. Chúng ta có thể tiêu thụ một số lượng vô hạn của các mẩu tin vắn, và đó giống như là những viên kẹo dành cho trí não. Hôm nay, chúng ta đã đạt đến kết quả tương đồng với cái chúng ta đã đến cách đây 20 năm trong lĩnh vực thực phẩm. Chúng ta bắt đầu nhận ra rằng tiêu thụ thông tin không đúng cách có thể độc hại thế nào.
Tin tức gây lệch lạc
Lấy ví dụ sự kiện sau đây (mượn từ Nassim Taleb). Một chiếc xe lái qua một cây cầu, và cây cầu sập. Giới truyền thông tập trung vào điều gì? Xe. Người trong xe. Nơi ông ta đến. Nơi ông dự định đi . Trải nghiệm ông đã phải trải qua trong vụ tai nạn (nếu còn sống). Nhưng tất cả chúng chẳng đáng để chúng ta phải bận tâm nhiều. Thế thì cái gì đáng để bận tâm? Đó là tại sao câu cầy sập, đó mới chính là mối nguy hiểm tiềm tàng, có thể đang ẩn nấp trong các cây cầu khác nữa. Chiếc xe ấy hào nhoáng, nó gây ấn tượng cảm xúc mạnh, và nhân vật chính là một con người chứ không phải một vật vô tri khác. Thế nhưng điều quan trọng nhất đó chính là việc khai thác khía cạnh đó để đưa tin nhàn và tốn ít chi phí hơn nhiều so với việc đi phân tích các cây cầu.
Tin tức làm chúng ta bị lệch lạc hoàn toàn trong việc đánh giá cái gì là nguy hại và cái gì thì không. Chủ nghĩa khủng bố bị phóng đại thái quá. Stress do làm việc quá sức thì bị xem nhẹ. Ảnh hưởng của sự sụp đổ của các ngân hàng lớn thì bị thổi phồng. Trách nhiệm của những nhà dự báo kinh tế thì bị chẳng được nhắc đến. Người ta xem trọng phi hành gia quá mức. Còn y tá thì bị đánh giá thấp. Danh sách cứ tiếp diễn mãi như vậy. Bạn có nghĩ ra trong những tin tức mà giới truyền thông VN khai thác và mổ xẻ thời gian gần đây, cái gì bị thổi phồng quá mức mà những thông tin quan trọng khác bị phớt lờ không? Cứu nạn máy bay Malaysia gặp nạn? Vụ Huyền Chíp? Hôi của?
Chúng ta thường thiếu lý trí, sự bình tâm và dễ dàng bị truyền thông dắt mũi. Chứng kiến trực tiếp một vụ tai nạn máy bay trên truyền hình sẽ thay đổi thái độ của bạn đối với chính rủi ro đó, bất kể một thực tế đã được chứng mình rằng xác suất thực sự của việc rơi máy bay là cực nhỏ, và nó là phương tiện giao thông an toàn hơn ô tô, tàu hỏa rất nhiều. Nếu bạn đang nghĩ rằng ý tưởng tin tức có thể ảnh hưởng đến tư duy và thái độ của mình thật buồn cười, rằng mình hoàn toàn có thể đọc nó mà không bị nó tác động hay làm cho mình bị lệch lạc đi thì bạn đã lầm to. Những ông chủ ngân hàng và các nhà kinh tế học, những người mà đáng lý quyết định của mình phải dựa trên lý trí và các bằng chứng thực tế thay vì xu hướng của đám đông hay sự nhảy nhót nhất thời của giá cả đã cho thấy rằng con người hành động dựa trên cảm tính nhiều thế nào và ít dùng lý trí ra sao.
Aritxtốt từng nói rằng để một tâm trí có thể ngắm nghía, thưởng ngoạn một ý kiến, một quan điểm mà không phải chấp nhận, không phải tin vào nó đòi hỏi một sự giáo dục rất lớn. Vậy nếu bạn không có khả năng nhìn được tổng thể, đa chiều ở một sự kiện mình chưa hiểu thực sự rõ và không muốn để truyền thông dắt mũi, bạn phải làm gì?
Giải pháp đơn giản nhất đó chính là cắt bỏ hoàn toàn khỏi việc tiêu thụ tin tức.
Tin tức ít có giá trị
Trong số 10 nghìn tin tức bạn đã đọc trong vòng 12 tháng trở lại đây, hãy thử kể tên điều gì đã thực sự giúp bạn tư duy tốt hơn, ra quyết định khiến cho cuộc sống của bạn tốt hơn, sự nghiệp của bạn tốt hơn? “Có đọc có hơn” là một sự lừa mị to lớn. Nếu bạn là một người thực tế, hãy để kết quả ngoài cuộc sống là câu trả lời chính xác nhất, chứ đừng là một tư duy đầy cảm tính và phổ biến sau đây : “Đọc báo không có lợi ở mặt này thì có lợi ở mặt khác, chưa phải bây giờ thì là sau này”. Như đã nói, con người không lý trí như mình nghĩ, và thực sự ít người có thể giỏi trong kiểu tư duy được-mất đó. Phần lớn bạn sẽ rơi vào nhóm những người bị mất hơn là được.
Mọi người càng gặp nhiều khó khăn hơn trong việc tìm ra cái gì thực sự phù hợp cho bản thân mình, hay lớn hơn là kiểu tư duy của mình có còn phù hợp với xã hội ngày nay, với thời đại hiện giờ nữa hay không? Các tập đoàn truyền thông đưa cho bạn một giải pháp giản đơn cho câu hỏi đó : càng cập nhật những thông tin mới nhất, hiểu biết mới nhất về thế giới sẽ tạo cho bạn một lợi thế cạnh tranh to lớn so với người khác. Thế nhưng thực sự thì điều gì phù hợp với con người bạn mới giúp bạn đi đúng hướng, những điều mới nhất nhưng khiến cho bạn đi lệch khỏi bản chất của bạn chỉ tổ khiến cho bạn tốn thời gian vô ích. Tin tức không phù hợp chỉ tăng thêm tính bất lợi cho bạn mà thôi. Càng ít tiêu thụ chúng càng tốt cho bạn hơn.
Họ nói rằng nên đọc báo. Họ nói rằng nó sẽ khiến tôi tốt hơn.
Tin tức không cho bạn biết được điều gì đang thực sự diễn ra
Các mẩu tin là những cái bong bóng nhỏ nổ trên bề mặt chứ không cho bạn biết được điều gì đang tạo ra những bong bóng kia ở sâu bên dưới những gì bạn có thể nhìn thấy. Thu thập những mẩu dữ kiện đó có thể giúp bạn hiểu cách thế giới vận hành? Đáng buồn là không phải vậy. Những điều đang vận hành thế giới hay thay đổi thế giới này là những trào lưu, là những vận động ở dạng ngầm ẩn mà các nhà báo khó mà có thể phát hiện ra được.
Hãy nghĩ về những phát minh đã làm thay đổi thế giới. Trước khi chúng trở thành sự thật, trở thành một thế lực khiến giới truyền thông quan tâm đến là cả một thời kỳ dài tích lũy, nghiên cứu và phát triển trong âm thầm. Bill Gates bắt đầu được báo chí để mắt khi ông ở tầm tuổi 30, nhưng thực sự ông đã bắt đầu lập trình từ khi ông 13 tuổi. Nói cách khác một tài năng được thành hình trong lặng lẽ trong hai chục năm. Sẽ phải đòi hỏi một năng lực siêu phàm thì các nhà báo mới có thể phát hiện ra được những tài năng, những trào lưu đột phá đang âm thầm phát triển xung quanh họ. Thêm nữa, đó cũng chẳng phải việc nhà báo được trả lương phải làm. Báo chí và tin tức sẽ chỉ cho bạn biết
thêm thông tin về những ai đã nổi tiếng, đã thành công mà thôi.


“Không có tiềng kèn nào được cất lên khi những quyết định quan trọng được tạo ra. Định mệnh được tạo nên trong âm thầm”
Bạn càng tiêu hóa nhiều mẩu tin tức vụn vặt kiểu đó, bạn càng có ít hiểu biết về bức tranh toàn cảnh của vấn đề. Nếu như nhiều thông tin hơn sẽ dẫn đến thành công cao hơn trong cuộc sống thì chắc hẳn những nhà báo, những học giả hay những người giao dịch chứng khoán hay những người đọc tin tức nhiều nói chung sẽ là những người giàu có và quyền lực nhất trong xã hội. Thực tế thì khác xa như vậy.
Tin tức độc hại đối với cơ thể của bạn.
Nó liên tục kích hoạt hệ viền (limbic system) thuộc não bộ . Những câu chuyện đáng sợ thúc đẩy việc phát tán của các dòng của glucocorticoid (cortisol) . Điều này làm nhiễu loạn hệ thống miễn dịch của bạn và ức chế sự phát tán của các hormone tăng trưởng . Nói cách khác, cơ thể sẽ gặp phải tình trạng căng thẳng mãn tính (chronic stress). Các mức độ glucocorticoid cao khiến cho tiêu hóa trục trặc, xương và tóc gặp trục trặc trong khả năng phát triển và tình trạng mẫn cảm với bệnh truyền nhiễm. Các tác dụng phụ có thể bao gồm sợ hãi, hung hăng, và thiếu nhạy cảm.
Tin tức làm tăng nhận thức lỗi.
Tin tức nuôi dưỡng mầm mống của một loại lỗi nhận thức phổ biến : sự củng cố thành kiến (confirmation bias). Nói như Warren Buffett: “Những gì con người làm tốt nhất là giải thích tất cả các thông tin mới làm sao cho các kết luận trước đó của họ vẫn chính xác.” Tin tức chỉ liên tục khiến bạn tin thêm vào những gì bạn đã biết trước đó. Điều đó khiến cho bạn trở nên tự tin thái quá, chấp nhận những rủi ro ngu ngốc và đánh giá sai lệch các cơ hội.
Hiện nay trên báo chí đầy rẫy những suy luận, gán ghép hết sức chủ quan và sai lệch. Nó đôi khi còn được ngụy trang bằng những gợi ý nho nhỏ, bạn nên suy nghĩ thế này, nên suy luận thế kia. Các bạn có quen thuộc với những câu chữ suy luận dạng “Công ty phá sản vì X…” “Thế giới được thay đổi bởi Y…” trong khi hoàn toàn thiếu những chứng cứ thuyết phục. Tôi đã thực sự chán ngấy khi đọc những bài báo đưa tin về 1 sự kiện diễn ra ngắn ngủn đi kèm với 1 nhận định đầy chủ quan và nguy hiểm ở cuối bài rồi. Các bạn chắc hẳn cũng chẳng xa lạ gì với điều kể trên, vậy tại sao vẫn tiếp tay cho chúng bằng việc tiếp tục đọc những tin tức kiểu đó, những tờ báo kiểu đó?
Tin tức ức chế suy nghĩ
Suy nghĩ đòi hỏi sự tập trung. Muốn tập trung được bạn cần thời gian không bị gián đoạn. Tin tức được thiết kế đặc biệt để gây sao nhãng, cản trở việc tư duy của bạn. Tin tức làm cho tư tưởng của chúng ta trở nên nông cạn.
Nhưng tin tức còn tồi tệ hơn cho khả năng ghi nhớ của bạn. Có hai loại bộ nhớ : ngắn hạn và dài hạn. Khả năng của bộ nhớ dài hạn (long-range memory) là gần như vô hạn, nhưng bộ nhớ ngắn hạn (working memory) có giới hạn rất nhỏ. Đường đi từ trí nhớ ngắn hạn đến trí nhớ dài hạn là một nút thắt cổ chai của quá trình tư duy, nhưng bất cứ điều gì bạn muốn hiểu và ghi nhớ đều phải đi qua. Bởi vì tin tức nhồi vào trí nhớ ngắn hạn quá nhiều thông tin, khiến nó trở nên quá tải, ta sẽ chẳng nhớ và hiểu nổi thông tin nào một cách đầy đủ và tường tận. Tin tức trực tuyến thậm chí còn tệ hơn. Trong một nghiên cứu năm 2001, hai học giả Canada cho thấy khả năng hiểu giảm khi số lượng các siêu liên kết (hyperlink) trong một tài liệu tăng lên. Tại sao vậy? Bởi vì bất cứ khi nào một liên kết xuất hiện, bộ não của bạn phải chia sẻ một ít trí năng của mình để phán đoán xem có click hay không. Nói cách khác báo chí và tin tức là một hệ thống được tạo nên với mục đích làm phân mảnh và rời rạc sự tập trung cũng như tư duy của bạn : Đọc mỗi thứ một tí, chỗ này một ít, chỗ kia một tẹo.
Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về cách trí nhớ ngắn hạn và dài hạn hoạt động, có thể tham khảo bài viết này, ở chương 7,8,9 : Review sách “Trí tuệ giả tạo – Internet đã làm gì chúng ta
Tin tức thay đổi cấu trúc bộ não
Khi đã theo dõi một chủ đề nào đó, ta sẽ có xu hướng tìm đọc và cập nhật những diễn biến mới của câu chuyện đó. Hình ảnh một người đăng một post lên Facebook và refresh liên tục để xem có ai like hay bình luận gì không có quen thuộc với bạn không? Cảm giác chờ đợi thứ đó gì đó mới kiểu vậy không khác mấy cảm giác khi chúng ta nghiện thứ gì đó : thuốc lá, rượu, cờ bạc, ma túy…
Trước kia các nhà khoa học nghĩ rằng cấu trúc vật lý của bộ não từ lúc trưởng thành cho tới lúc chết là không thay đổi , tuy nhiên điều này đã được khẳng định là không đúng. Bộ não người, kể cả những người trưởng thành đều rất mềm dẻo và dễ thay đổi. Nơron liên tục cắt đứt các kết nối cũ để hình thành nên các kết nối với nơron mới và cấu trúc vật lý của bộ não cũng như thói quen tư duy của chúng ta sẽ thay đổi theo. Càng nghiện thứ gì, thứ đó lại càng trở thành thói quen ưa thích, cách tư duy ưa thích của chúng ta. Ngày nay một vấn nạn dễ thấy đó là khả năng mất tập trung và khó tiêu hóa nổi những bài viết dài. Chỉ sau 5-10 phút đọc là chúng ta không thể tập trung để đọc tiếp được nữa, trong số đó có cả những người trước kia đã từng là độc giả trung thành của những quyển sách dày. Cấu trúc bộ não của họ đơn giản là đã bị thay đổi vì thói quen đọc báo.
Tin tức làm tốn thời gian vô ích
Nếu bạn đọc báo 15 phút mỗi buổi sáng, bạn sẽ lại tiếp tục tìm kiếm những tờ báo trong 15 phút buổi trưa, và chốc chốc mỗi 5 phút bạn lại thấy mình lên các tờ báo để tìm kiếm những thông tin mới. Cuối cùng bạn mất cả đống thời gian để tìm xem có gì mới hơn trên các tờ báo nữa hay không.
Thời đại ngày nay, thông tin không còn là một thứ thiếu thốn nữa, nhưng sự tập trung thì có. Thông tin là vô hạn, nhưng thời gian của bạn thì luôn luôn là hữu hạn. Bạn sẽ chẳng bao giờ tiêu tốn một cách vô trách nhiệm với những thứ quan trọng khác như tiền bạc, sức khỏe hay danh tiếng của mình. Vậy tại sao lại hành xử thiếu trách nhiệm như vậy với thời gian và tâm trí đến vậy?
Tin tức giết chết sự sáng tạo.
Cuối cùng, những điều chúng ta đã biết hạn chế sự sáng tạo của chúng ta. Đây là một lý do khiến các nhà toán học, nhà văn, nhà soạn nhạc và doanh nhân thường tạo ra các tác phẩm sáng tạo nhất của họ khi còn trẻ. Bộ não của họ được hưởng một không gian rộng rãi và không bị chiếm chật ních bởi những thứ vô bổ, điều chẳng giúp ích gì trong việc kích thích họ sản xuất những ý tưởng mới lạ. Tôi không biết một tâm trí thật sự sáng tạo nào như nhà văn, nhà soạn nhạc, nhà toán học, bác sĩ, nhà khoa học, nhạc sĩ, nhà thiết kế, kiến trúc sư hoặc họa sĩ mà lại là một người nghiện tin tức. Mặt khác, tôi biết một loạt các tâm trí độc ác không sáng tạo, những người tiêu thụ tin tức như thuốc phiện. Nếu bạn muốn đưa ra các giải pháp cũ, hãy đọc tin tức. Nếu bạn đang tìm kiếm những giải pháp mới, đừng đọc.
Xã hội cần báo chí – nhưng theo một cách khác. Báo chí điều tra luôn luôn là cần thiết, để phơi bày những sự thật được che dấu mà chúng ta chưa được biết. Nó cũng đưa cho chúng ta biết về các chính sách mà các tổ chức, định chế quan trọng của xã hội đang thực thi. Nhưng các mẩu tin ngắn sẽ chẳng có giá trị gì. Các bài phân tích dài và các cuốn sách chi tiết là đủ cho chúng ta và một xã hội dân chủ có thể vận hành tốt.
Tôi đã trải qua bốn năm mà không có tin tức, vì vậy tôi có thể nhìn thấy, cảm nhận và tường thuật những tác động của nó một cách trực tiếp và chân thực. Tâm trí cũng như cuộc sống của tôi ít gián đoạn hơn, ít lo lắng hơn, suy nghĩ sâu sắc hơn, nhiều thời gian hơn, nhiều hiểu biết thực tế hơn. Từ bỏ việc đọc tin tức không phải dễ dàng, nhưng nó đáng giá.
Elnino dịch, theo The Guardian
Book Hunter
http://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/tin-tuc-co-hai-cho-ban-tu-bo-thoi-quen-doc-chung-khien-ban-hanh-phuc-hon.html

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

Chúa Chiên Lành Cầu ơn Thiên Triệu

7/5 CN 4 PS Chúa Chiên Lành Cầu ơn Thiên Triệu lm ts Ga 10, 1-10
CN hôm nay được gọi là CN ơn Thiên Triệu, cầu nguyện đặc biệt cho ơn gọi linh mục tu sĩ, CN hôm nay cũng được gọi là Chúa Chiên lành vì Chúa Giêsu đã nói “Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta.” Như thế khi mừng lễ Chúa Chiên lành Giáo Hội mời gọi cầu nguyện cho ơn gọi linh mục tu sĩ những người quyết tâm theo Chúa Giêsu và có nhiệm vụ giúp đỡ người khác theo Đấng Chăn Chiên chân thật là chính Đức Kitô. Và chính Người cho biết những nét chính của người chăn chiên chân thật:
+ Người chăn chiên chân thật qua cửa chuồng chiên. Đối với Đức Kitô ai không qua cửa mà vào chuồng chiên nhưng trèo vào bằng lối khác thì người ấy là kẻ trộm cướp. Chúng ta thử tưởng tượng người gõ cửa ban tối để xin gặp chúng ta thì thường là bạn hữu trong khi kẻ trộm thì đào ngạch khoét vách để vào. Người chăn chiên thật thì được Thiên Chúa Cha sai đến để làm cho đàn chiên được sống dồi dào trong khi kẻ trộm thì tìm đến đoàn chiên với lòng tham lam, trục lợi hơn là chăn dắt nghĩa là tìm sự tốt đẹp cho đàn chiên. 
+ Người chăn chiên thật thì biết các con chiên, gọi tên từng con chiên, người ấy đi trước đàn chiên đi sau và chiên quen tiếng người ấy. Trong khi thì tiếng nói của người trộm cắp làm chiên hoảng sợ. Chúa Giêsu nói Kẻ trộm đến sát hại, phá hủy trong khi Chúa Giêsu đến để cho đàn chiên được sống và sống dồi dào. Chúa Giêsu nêu lên vấn đề sống chết, theo kẻ trộm sẽ chết và theo Đức Giêsu sẽ sống dồi dào.
+ Chẳng những thế Chúa Giêsu còn là cửa chuồng chiên. Những ai muốn đến với Thiên Chúa đều phải qua cửa và cửa ấy chính là Đức Giêsu. 
Như thế bài Phúc Âm cho chúng ta một cái nhìn về cuộc sống của chúng ta trong Giáo Hội. Chúng ta sống trong đoàn chiên của Chúa, Thiên Chúa biết từng người trong chúng ta, Người có thể gọi tên từng người và chúng ta nhận biết Người, chúng ta tín nhiệm vào Người để Người dẫn chúng ta vào trong đồng cỏ xanh tươi. Chúng ta biết Người chăm sóc chúng ta những con chiên của Người.
Các môn đệ của Chúa không bị bỏ rơi nhưng có một chỗ trú thân đó là Giáo Hội, một mục tử đó là Thánh thần, thánh thần đi trước và chỉ đường cho họ còn Chúa Giêsu vừa là Đường vừa là Cửa. Chúa Giêsu là Đấng hiệp nhất với Thiên Chúa Cha. Người đến trần gian để lôi kéo mọi người về với Thiên Chúa Cha nhờ được chịu phép rửa trong cái chết và sự Phục sinh của Đức Giêsu. Trong Giáo Hội, không ai là vô danh cả vì mỗi người chúng ta được Thiên Chúa biết đến và yêu như người con duy nhất của Người.
Khi Chúa Giêsu còn sống ở trần gian, như một con người giữa những con người, Người đã theo đuổi sứ mạnh hiệp nhất và Người đã hiến thân để tụ họp những con cái của Thiên Chúa lại với nhau. Sau khi được Phục sinh, thì Chúa Giêsu đã giao cho các tông đồ tiếp tục công việc của Người. Sách Tông đồ công vụ kể lại việc Phêrô và các bạn ông đã làm thế nào để vâng lời Đức Kitô và họ đã ra đi rao giảng Đức Kitô bị đóng đinh, kêu gọi những người nghe chịu sám hối và chịu phép Rửa cũng như loan báo ơn cứu độ. Sau họ, tức là sau các tông đồ, các người khác lại tiếp tục công việc của các ngài không ngừng cho đến ngày nay. Ngày nay cũng thế Thiên Chúa kêu gọi các mục tử để tiếp tục chăm sóc dân Chúa. Chính vì thế CN hôm nay chúng ta được mời gọi một cách đặc biệt hơn cầu nguyện cho ơn thiên triệu.
Những người chấp nhận vào phục vụ một cách đặc biệt trong Giáo Hội, như một linh mục chẳng hạn, biết rằng họ không phải là người sở hữu đàn chiên. Họ nhận một nhiệm vụ mà họ không đòi hỏi được quyền lợi nhiều hơn hay có quyền lực nhiều hơn. Họ phục vụ không phải cho danh thơm tiếng tốt của họ nhưng cho danh của một chủ chăn duy nhất và chân thật đó là Đức Kitô. Như Người, những linh mục cũng muốn qui tụ đoàn chiên bị phân tán và dẫn về Đức Kitô để chính Người mở cho họ cánh cửa lớn vào Nước Trời ở đó Thiên Chúa Cha đang đợi họ.
Như các tông đồ, linh mục cũng ra đi rao giảng về Thập giá và sự Phục sinh, họ được gởi đi để nói với mọi người rằng : Thiên Chúa biết từng người và thương yêu từng người. Thiên Chúa muốn cứu độ con người.
Vì thế hôm nay cầu nguyện cho ơn thiên triệu, không chỉ cho VN mà cho cả thế giới, mỗi người tùy theo khả năng góp phần mình cho ơn thiên triệu như lời nói động viên, như đóng góp vật chất, như xin đi tìm hiểu, và đặc biệt cầu nguyện xin Chúa gởi thêm nhiều thợ gặt cho cánh đồng lúa của Người.

nguồn: Facebook Cha Hưởng
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=815347548630625&id=100004661626106

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

THÁNH GIUSE TRONG CUỘC ĐỜI HAI GIÁO HOÀNG BIỂN ĐỨC XVI VÀ PHANXICÔ

Vatican – Có một điều có thể thấy rõ, đó là thánh Giuse luôn hiện diện trong cuộc sống của các vị Giáo hoàng, bởi vì ngài là Đấng bảo vệ Mẹ Maria, Chúa Giêsu và Hội Thánh.
Vào cuối tháng 11/2016, trong một buổi nói chuyện với các Bề trên cao cấp các dòng nam, Đức Phanxicô đã chia sẻ rằng mỗi khi gặp một vấn đề, ngài thường viết những lời cầu nguyện lên một mảnh giấy và đặt dưới tượng của thánh Giuse đang ngủ mà ngài có ở trong phòng làm việc của ngài. Đức Giáo hoàng nói: “Bây giờ thánh Giuse ngủ trên một tấm nệm bằng những mảnh giấy” mà Đức Giáo hoàng đã nhét vào. Điều này đã thành thói quen của ngài.
Tượng thánh Giuse ngủ là một tượng thuộc truyền thống của các nước Mỹ châu Latinh, với Đức Phanxicô, tượng này đã được giới thiệu cho thế giới và trở nên “mốt”, có thể tìm thấy trong các tiệm ảnh tượng ở khu vực xung quanh đền thờ thánh Phêrô.
Ngày 19/03, lễ trọng kính thánh Giuse cũng là ngày Đức Phanxicô chọn để khởi đầu triều đại Giáo hoàng của ngài (năm 2013). Đức Giáo hoàng nói: “thánh Giuse là “người bảo vệ” bởi vì thánh nhân biết lắng nghe tiếng Chúa, để cho thánh ý Chúa hướng dẫn và chính vì điều này, ngài trở nên nhậy cảm hơn với những người được ủy thác cho ngài, biết đọc các sự việc cách thực tế, chú ý tới những điều xung quanh và biết quyết định cách khôn ngoan nhất.”
Còn Đức nguyên giáo hoàng Biển đức, được rửa tội với tên thánh Giuse, cuộc đời của ngài rất gần với thánh quan thầy. Thánh Giuse, một người thực hành, thực tế, cụ thể, ẩn dật. Đức Biển đức ngày nay cũng thế.
Ngày 19/03/2006, Đức biển đức nhắc về thánh Giuse: “Sự vĩ đại của thánh Giuse, cũng như của Mẹ Maria, còn nổi bật hơn nữa vì sứ vụ của ngài được thực hiện với sự khiêm nhường và ẩn dật ở ngôi nhà tại Nadarét.”
Thánh Giuse dường như đang ngủ, nhưng thật ra ngài đang trong giấc mộng và nói chuyện với Chúa, Đấng đã yêu cầu ngài chăm sóc bảo vệ Đức Maria, Chúa Giêsu và do đó, tất cả chúng ta.
Truyền thống xem thánh Giuse như một người cao tuổi, khôn ngoan. Ngày nay chúng ta cũng thấy Đức Biển đức, một người cao niên và khôn ngoan, với thời gian dành để lắng nghe, ngay cả với người kế nhiệm thường đến với ngài.
Thánh Giuse không ngủ, ngài làm việc với sự chậm rãi cẩn thận của một thợ mộc nhưng, như Đức Phanxicô nói, ngài không làm chúng ta thất vọng bao giờ. Ngài yêu mến lao động và thích công việc được làm cách tốt đẹp, yêu chuộng công lý, như Đức Biển đức XVI nói: “Không phải là phóng đại nếu chúng ta nghĩ là chính từ người cha Giuse mà Chúa Giêsu đã học, trên lãnh vực nhân loại, một nội tâm vững chắc bao hàm sự công bằng thật sự, mà một ngày kia Chúa Giêsu sẽ dạy cho các môn đệ của Ngài.” (ACI 20/03/2017)
Hồng Thủy

Nguồn : Dòng Tên Việt Nam

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Ô sin và gia sư, hai thứ góp phần làm hỏng con cái

Người thầy không đạt chuẩn sẽ làm “vẩn đục” tâm hồn học trò. Dạy con khó lắm! Gia sư và ô sin đang góp phần làm “hỏng” con cái trong các gia đình thành phố hiện đại…
Đó là quan điểm của PGS.TS Văn Như Cương - Hiệu trưởng Trường THPT Dân lập Lương Thế Vinh (Hà Nội) khi ông chia sẻ với Báo Giáo dục Việt Nam xung quanh vấn đề dạy con và vai trò hình tượng người giáo viên với thế hệ học sinh thời @.
PGS. TS Văn Như Cương, Hiệu trưởng Trường THPT Dân lập Lương Thế Vinh
- Thưa PGS.TS Văn Như Cương, ông nghĩ gì khi gần đây báo chí liên tiếp đăng tải những vụ việc học sinh tự tử?

PGS. TS Văn Như Cương: Tôi thấy rất choáng! Rất lo lắng và rất buồn!

- Với cương vị là một người thầy gần gũi với học sinh mấy chục năm nay, ông có thể giải mã đôi chút về hiện tượng học sinh tự tử?

PGS. TS Văn Như Cương: Học sinh tự tử, nếu xét về mặt pháp luật thì không ai có tội, nhưng về mặt con người thì rất nhiều người đang có lỗi. Cái lỗi lớn nhất thuộc về gia đình học sinh. Lỗi kế đến là của nhà trường. Và cuối cùng mới là lỗi của các em học sinh.
Gia đình hy vọng vào con nhiều quá! Trước những thất bại đầu đời của con đã đổ dồn vào mắng mỏ, nhiếc móc chúng. Nhiều ông bố, bà mẹ không ngừng đầu tư kinh tế với hy vọng con mình sẽ là người giỏi nhất, nổi bật nhất, sẵn sàng đưa con đi bệnh viện nọ, phòng khám kia khi con mới chỉ có một chút mệt mỏi về thể xác. Thế nhưng, họ lại không nhìn thấy và không chữa cho con mình những u uất, tổn thương về mặt tinh thần, tình cảm… đang tích tụ phát triển thành những chứng bệnh nặng khó chữa, khó cứu.

Khi trẻ gặp phải những khó khăn, thất bại đầu đời, chúng cảm thấy mất niềm tin, thất vọng, chán nản, dễ bị đẩy đến chân tường của sự cô đơn, cô độc. Những lúc như thế, trẻ luôn cần đến sự âu yếm, yêu thương, chia sẻ, tư vấn của bố, của mẹ. Nhưng không phải bố, mẹ nào cũng nhận thức được điều đó.

Trẻ bây giờ tự trọng hơn rất nhiều. Cái tôi của chúng cũng lớn lắm! Chỉ cần một lời nói có phần quá đáng của người lớn cũng có thể khiến chúng bị tổn thương lòng tự ái và dẫn đến có những hành động thiếu suy nghĩ…

Nhà trường mới chỉ tập trung vào việc dạy kiến thức cho học sinh. Áp lực học tập nặng nề ngay từ bậc tiểu học. Nhà trường chưa có bộ phận tư vấn về mặt tâm lý cho học sinh.

Giáo viên chủ nhiệm mới chỉ dừng lại ở việc quản lý lớp, đảm bảo trật tự, kỷ cương cho lớp học mà chưa có sự sâu sát với từng học sinh. Những biến động tâm lý, những khó khăn học sinh gặp phải giáo viên chủ nhiệm không nắm được, không có sự điều chỉnh, can thiệp sớm.

Một bộ phận giáo viên thiếu tính chuẩn mực, kỹ năng sư phạm, văng tục, chửi bới, sỉ vả học sinh khiến các em sợ thầy, cô giáo, sợ đến lớp, sợ việc đi học… và có những hành động bồng bột.

Còn lỗi của học sinh là sự nhạy cảm, dễ tổn thương, thiếu những kỹ năng ứng xử xã hội trong quá trình trưởng thành…

- Vừa rồi ông có nói đến hình tượng chuẩn mực của người thầy. Theo ông, hình mẫu của người giáo viên trên bục giảng quan trọng thế nào và sẽ có tác động đến học sinh ra sao?

PGS. TS Văn Như Cương: Hình mẫu người giáo viên vô cùng quan trọng. Từ thời phong kiến, bao cấp… và cho đến xã hội hiện đại ngày nay, giáo viên luôn phải là tấm gương sáng với học trò.

Thầy nói bậy, văng tục, chửi mắng, đánh đập học sinh là những điều không thể chấp nhận được. Người thầy như thế là một tấm gương xấu, làm “vẩn đục” tâm hồn, nhận thức của học trò. Những kiến thức được truyền đạt từ một người thầy như thế không có tác dụng giáo dục, bởi họ không xứng đáng làm thầy. Một khi đã không xứng đáng làm thầy thì việc dạy bảo cho học trò không còn sự chuẩn mực nữa, mà bừa phứa, tùy tiện...

- Thưa PGS.TS Văn Như Cương! Có thể gọi một bộ phận những giáo viên như vậy là những “hạt sạn” trong nền giáo dục. Theo ông, những "hạt sạn" ấy hiện nay có nhiều hay không?

PGS.TS Văn Như Cương: Để chính xác thì cần có một điều tra xã hội học cụ thể. Tuy nhiên, cá nhân tôi có cảm giác rằng, ngày càng có nhiều hơn những hạt sạn như vậy trong nền giáo dục quốc dân.

- Xin hỏi riêng cá nhân PGS. TS Văn Như Cương, trong cuộc đời dạy học của mình đã bao giờ ông vì bực quá với học sinh mà văng tục, mắng mỏ và giơ tay đánh học sinh của mình hay chưa?

PGS.TS Văn Như Cương: Không bao giờ! Tôi luôn có một suy nghĩ thế này, đã được người khác gọi là thầy, mình phải hành xử sao cho xứng. Tôi không thấy “ngượng” khi người khác gọi tôi là thầy.

- Như ông đã nói, trẻ con ngày nay tự trọng nhiều hơn, cái tôi cũng lớn hơn so với các thế hệ trước đó. Theo ông, giáo viên nên có những cách dạy như thế nào để vừa hiệu quả, vừa không làm tổn thương lòng tự trọng của học sinh?

PGS.TS Văn Như Cương:“Kiểm tra bài, học sinh được gọi lên bảng không làm được bài. Tôi rất bực! Tôi hỏi học sinh: Tại sao em không làm bài? Học sinh trả lời: Tối qua, em đi học thêm về muộn. Tôi nói: Quyển sách giáo khoa này do thầy viết, môn này do thầy trực tiếp dạy. Em đi học thêm để lấy những kiến thức mới hơn, để làm được những bài khó hơn, nâng cao hơn trong sách giáo khoa. Em học thêm ở đâu đấy, cho thầy đi học cùng với…

Cả lớp đã phá lên cười. Cậu học sinh không làm được bài cũng cười và xin lỗi thầy giáo…”


Giáo viên có nhiều cách để dậy học trò, Mắng mỏ, nhiếc móc, chì chiết học trò chỉ mang lại những tác dụng phản giáo dục.

- Được biết, gia đình ông là một gia đình nhà giáo, con cái rất thành đạt và đều theo nghiệp bố mẹ. Vậy khi con học tiểu học, ông dạy thế nào? Còn khi con học THCS, rồi THPT thì ông nói gì và chỉ cho con học thế nào?... 

GS.TS Văn Như Cương: Dạy con khó lắm! Có hai thứ của xã hội hiện đại đang trực tiếp góp phần làm “hỏng” con cái trong các gia đình khá giả ở thành phố, đó là gia sư và ô sin.

Gia sư học thay trẻ con. Ô sin làm hết việc của trẻ. Vô hình chung, trẻ con thành phố bị “cướp” đi quyền lợi và nghĩa vụ học tập, lao động để phát triển trí tuệ cũng như thế chất bình thường của mình.
PGS.TS Văn Như Cương:

"Dạy con khó lắm! Có hai thứ của xã hội hiện đại đang trực tiếp góp phần làm “hỏng” con cái trong các gia đình khá giả ở thành phố, đó là gia sư và ô sin.

Gia sư học thay trẻ con. Ô sin làm hết việc của trẻ. Vô hình chung, trẻ con thành phố bị “cướp” đi quyền lợi và nghĩa vụ học tập, lao động để phát triển trí tuệ cũng như thế chất bình thường của mình...".

Để dạy con tốt, trước tiên bố mẹ phải làm được gương cho con. Cách sống, cách làm việc, cách giao tiếp phải mẫu mực và khiến người khác chấp nhận.

Khi con học tiểu học, tôi cho con học tập đúng giờ, học ít, chơi nhiều và tôi cho con tập lao động, phụ giúp mẹ làm việc nhà hoặc làm việc ngoài vườn.

Khi con học THCS, bắt đầu có những thay đổi về tâm sinh lý, tôi chú ý đến con nhiều hơn ở lời ăn tiếng nói, cách cư xử, cách ăn mặc, sự trau chuốt của con rồi đến những loại sách con đọc, loại phim con xem và đặc biệt là mối quan hệ bạn bè của con.

Lúc con học THPT, tôi đặc biệt chú ý đến việc con chơi với ai. Vợ chồng tôi không bao giờ cấm đoán các mối quan hệ bạn bè của con mà chỉ góp ý để con hiểu ra vấn đề trong mối quan hệ bạn bè.

Con gái học THPT cũng là thời điểm nhạy cảm bắt đầu biết rung động và cảm mến với bạn trai.

Tôi không cấm con có những sự rung động và tình cảm khác giới. Sự thật là không thể cấm được. Tuy nhiên, phụ huynh nào cũng cần phải để ý đến mức độ thân mật của con, khuyên bảo và nói cho con hiểu những tác hại xấu của tình cảm bột phát tuổi mới lớn để con tránh…

- Cảm ơn những trao đổi, chia sẻ của PGS. TS Văn Như Cương. Chúc ông sức khỏe và thành công hơn nữa trong sự nghiệp giáo dục!
http://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/o-sin-va-gia-su-hai-thu-gop-phan-lam-hong-con-cai.html