Năm nay, với Miền
Trung là một năm của thiên tai và nhân tai. Là một người con được sinh ra và lớn
lên trên vùng đất Nghệ Tĩnh; một nơi mà đất rất cằn cỗi toàn sỏi đá; một nơi nắng
rất khó chịu bởi ảnh hưởng của gió lào; một nơi mà không khí lạnh về hay có mưa
phùn. Nhưng những cái nóng, cái lạnh đó không sánh được những tai họa trong năm
nay mà dân quê nó phải chịu.
Khi nó xem những
bài báo và video về lũ lụt Miền Trung, làm nó luôn mong ngóng và đứng ngồi
không yên. Nhìn những hình ảnh còn lại sau những thiên tai nối tiếp đó, khiến tim
nó đau nhói và nó không cầm được nước mắt. Có những đêm nó chỉ biết khóc một
mình và cầu mong sao mọi người trong giáo phận Vinh nó được bình an, mong mọi
người cùng chia sẻ tình thân với nhau trong lúc này. Càng nghĩ về quê thì những
giọt nước mắt của nó cứ tuôn ra, nó tự hỏi sao hôm nay mình khác vậy, sao mình
yếu đuối vậy chứ….Với nó, nó cũng đã từng trải qua không phải là những hình ảnh
lũ lụt, mà chính nó cũng chạy lũ với gia đình. Khi nước lũ lên nào là phải chạy
trong đêm, bưng đồ lên chỗ cao hơn. Như năm 2010 nước lũ lên nhanh do hồ Kẻ Gỗ
xã, nên nào là: cá; vịt; lúa;.. nhà nó cứ thế mà trôi theo dòng nước và lúc đó
gia đình nó cứ nhìn nhau khóc, ăn cũng không nổi. Lúc đó, nó chẳng hiểu được vì
đâu, vì đâu lại thành ra như vậy. Có lẽ phải nhớ lại cái gọi là “dân cá gỗ” của
quê nó ngày xưa. Biển giờ cá không ăn được, còn trong đất liền thì lũ lụt trôi
hết còn đâu mà ăn, chắc chỉ có cá gỗ mới làm cho nó say đắm và tưởng tượng như
mình thưởng thức như cá thật thôi.
Nó giờ đây rất
trầm tư, nó nhớ đến vụ xả thải ra biển của công ty Formosa là thảm họa về nhân
tai. Vụ xả thải đó đã làm cho dải đất Miền Trung nhất là Hà Tĩnh quê nó lâm vào
cảnh tan hoang. Công việc chính của người dân là đi biển để đánh bắt thủy hải sản
giờ không còn, tàu thuyền đắp chiếu và hàng loạt các loại cá chết trôi dạt vào
bờ. Làm cho ngư dân quê nó điêu đứng, phải rời bỏ quê hương mình đi nơi khác
sinh sống, vì nơi mình sinh ra và lớn lên giờ không còn nuôi đủ cho mình và gia
đình nữa. Nhìn những người rời quê hương đi vào Miền Nam, ra Miền Bắc hay đi xuất
khẩu lao động, một lần nữa tim nó lại càng đau nhói hơn. Họ phải từ bỏ gia
đình, quê hương và phải sống kiếp làm thuê. Nó chợt nghĩ, khi chia tay như vậy
thì có một nỗi nhớ không nhỏ, không biết những đứa trẻ sinh ra và lớn lên thiếu
vắng tình cảm của cha của mẹ thì sẽ ra sao. Nó rất buồn, vì đâu con người lại
vô cảm như vậy. Cái thảm họa này xảy ra là do con người chứ đâu phải thiên
nhiên, hay vì lòng ích kỷ nhỏ nhen mình mà đưa đồng loại mình vào chỗ chết. Tại
sao lại như vậy. Sao họ có thể làm như vậy với người dân quê tôi...Dân tôi đâu tội lỗi gì mà phải gánh hậu
quả lớn thế. Như ĐGM Phaolô Nguyễn Thái Hợp
nói: “con người ngày nay đang giết chết nhau cách bình thản”. Lúc
này nó chỉ biết cầu xin Mẹ Giáo Phận cầu bầu, như lời ĐGM Phaolô Nguyễn Thái Hợp: “Xin Mẹ giúp chúng ta giữ vững căn tính
Kitô hữu của mình, có trách nhiệm với quê hương và các thế hệ tương lai. Xin Mẹ
cho chúng ta luôn biết bảo vệ môi trường, đồng thời biết hiệp thông chia sẻ với
những người đang là nạn nhân của thảm họa môi trường. Xin cho mỗi chúng ta biết
can đảm nói lên tiếng nói của sự thật, thể hiện cách ôn hòa quyền đòi sự minh bạch
trong việc điều hành đất nước, cũng như xử lý thảm họa ô nhiễm môi trường biển
và buộc những người đã gây ra phải chịu trách nhiệm trước công lý”.
Giờ nhìn tình trạng
ở quê, nhà nhà nước ngập lên mái, đến nhà thờ chỉ còn ngọn tháp. toàn dân đã di
chuyển đến nơi cao hơn. Đến đây, nó lại nhớ mấy cái hồ chứa và thủy điện ở quê thật
đáng sợ. Như nhà báo Nguyễn Thông đã nói: “hầu hết hồ chứa và thủy điện trên thực tế, để hoạt động,
nó tích nước, chặn hết đầu nguồn, vào mùa khô khi dân vùng hạ lưu không có nước
cày cấy, năn nỉ gẫy lưỡi nó cũng không thèm đếm xỉa, không nhả ra một giọt. Nó
cần tiền chứ không cần dân. Vào mùa mưa, nó tích đủ nước, nếu mưa lớn quá sức
tích chứa của nó, là nó xả. Xả để cứu nó, vì cái túi tiền của nó, chứ không
phải vì dân. Nó chỉ "ưu ái" nước cho dân khi nó sợ vỡ đập. Ngập lụt
thì dân ráng chịu. Nó xây đập dỏm, nó bắt dân chịu thay cho nó. Những vùng ấy,
xưa nay khi chưa có nhà máy thủy điện, thường thì dân chúng chỉ chịu lũ tự
nhiên, có mạnh có yếu, nhưng không ghê gớm, kéo dài và gây thiệt hại khủng
khiếp như cái thứ lũ thủy điện này. Lũ thủy điện là thứ nhân tai, tàn hại gấp
bội so với lũ thiên tai”. Ngồi một mình trong đêm, nó rất bức xức vì cái quy
trình của cái thủy điện và hồ chứa. Chỉ có tâm trạng như vậy mà khiến nó cứ
nghe đi nghe bài “Miền Trung Máu Chảy Ruột Mềm”. Nó nghĩ lời bài hát thế
này không ai mà không rơi nước mắt chứ.
Tôi đau xót nhìn anh em mình
đang đói khổ.
Tôi đau lòng nhìn anh em mình chịu cảnh lầm than
Miền Trung bao lần chìm trong mưa bão
Miền Trung quá nghèo con chịu kiếp đọa đày ..
Tôi đang khóc nhìn anh em mình chìm trong gian khổ
Tôi đang nhìn quê huơng mình với hai hàng lệ rơi
Miền Trung quanh năm trời gieo nắng hạn
Miền Trung đau thương lụt cuốn tan hoàng
…………………………………………..
Hỡi đồng bào ơi! Hỡi đồng bào ơi
Cứu lấy Miền Trung vựơt qua khốn cùng.
Tôi đau lòng nhìn anh em mình chịu cảnh lầm than
Miền Trung bao lần chìm trong mưa bão
Miền Trung quá nghèo con chịu kiếp đọa đày ..
Tôi đang khóc nhìn anh em mình chìm trong gian khổ
Tôi đang nhìn quê huơng mình với hai hàng lệ rơi
Miền Trung quanh năm trời gieo nắng hạn
Miền Trung đau thương lụt cuốn tan hoàng
…………………………………………..
Hỡi đồng bào ơi! Hỡi đồng bào ơi
Cứu lấy Miền Trung vựơt qua khốn cùng.
Nó
viết đến đây, theo thống kê có hơn 100 người đã chết do lũ lụt. Một con số thật
báo động. Nó ngồi thẩn thờ nhớ lại câu thơ của một ai đó đã thốt lên, để một lần
nói lên con người khó có thể chống lại thiên tai:
Thức trắng đêm cha mẹ cố
xoay vần
Chuyền lương thực, rồi lợn, gà, me, nghé
Nhưng con ơi! Tuổi choa không còn trẻ
Sức khỏe mô mà chống chọi với thiên tai.
Chuyền lương thực, rồi lợn, gà, me, nghé
Nhưng con ơi! Tuổi choa không còn trẻ
Sức khỏe mô mà chống chọi với thiên tai.
Viết
đến đây, nhớ cảnh bố mẹ nó đã già, lưng đã song song với mặt đất, đôi chân cồng
kềnh vì miếng ăn cho gia đình, không còn đủ sức để chống lại thời tiết nữa. Tâm
hồn nó buồn không có gì tả nổi, nó chỉ ngồi nhớ đến thông điệp “Laudato sí” có
nhắc nhớ rằng: “Trái đất là căn nhà chung của chúng ta, cũng như người chị
chúng ta, chúng ta chia sẻ cuộc sống với chị ấy, và như người mẹ tươi đẹp đón
nhận chúng ta trong vòng tay của mẹ”. Nó giờ chỉ mong mọi người cùng với nó hãy
“bảo vệ môi sinh và giúp nhau vượt qua những ngày đen tối này”, đừng để xảy ra
những cảnh tan hoang như Miền Trung nữa.