AI LÀ CHA THỰC SỰ CỦA CON TÔI?
Tác giả: Ths – Bs Lan Hải.
Khi là sinh viên năm 3, người yêu tôi báo tin đã có thai, tôi sợ quá đưa tiền bảo cô ấy đi phá. Cô ấy nhận tiền nhưng không chịu làm theo ý tôi. Rồi nghe đâu cô ấy về quê sinh con và tìm việc làm. Mấy năm trời sống trong dằn vặt vì khoảnh khắc hèn nhát của mình, tôi đã bị đền tội. Tôi quyết định tìm gặp cô ấy để nhận con, nhưng cô ấy bảo nó đã có cha rồi - người sau này đến với hai mẹ con.
Làm sao lại có chuyện ấy được? Cha của nó là tôi. Khoa học ngày nay xét nghiệm nhóm máu và ADN là khẳng định được ai là cha thực sự của con tôi, đúng không bác sĩ?
(Một bạn ở Tp Đà Nẵng)
Làm sao lại có chuyện ấy được? Cha của nó là tôi. Khoa học ngày nay xét nghiệm nhóm máu và ADN là khẳng định được ai là cha thực sự của con tôi, đúng không bác sĩ?
(Một bạn ở Tp Đà Nẵng)
Bạn mến,
Tình phụ tử đôi khi thức dậy muộn hơn so với tình mẫu tử, nhưng ai dám nói là không sâu sắc và mạnh mẽ bằng, phải không bạn? Chẳng thế mà từ năm 1910, ở Hoa kỳ và sau này lan rộng ra khắp thế giới có Ngày của Cha (Father’s Day) vào chủ nhật thứ ba của tháng 6 hàng năm.
Tình phụ tử đôi khi thức dậy muộn hơn so với tình mẫu tử, nhưng ai dám nói là không sâu sắc và mạnh mẽ bằng, phải không bạn? Chẳng thế mà từ năm 1910, ở Hoa kỳ và sau này lan rộng ra khắp thế giới có Ngày của Cha (Father’s Day) vào chủ nhật thứ ba của tháng 6 hàng năm.
Bạn hỏi tôi ai là cha thực sự của đứa trẻ? Người ấy chính là bạn, đúng rồi. Còn nếu như mẹ đứa bé bảo đó là người đàn ông đang nuôi nấng nó thì cũng hoàn toàn hợp đạo lý.
Tôi kể một câu chuyện cho bạn nghe nhé:
Fanny là một nhân vật trong vở kịch cùng tên của văn hào Marcel Pagnol. Cô yêu và có thai với một chàng lãng tử tên là Marius. Vì không muốn vướng bận bước chân phiêu bạt giang hồ của người yêu nên cô đã kết hôn với Panisse.
Sau cả năm trời bỏ đi biệt xứ, Marius trở về đòi quyền làm cha với đứa con của mình, nhưng người mẹ trẻ khăng khăng bảo đứa bé là con của chồng cô chứ không phải của người yêu.
Lạ một điều: chính ông bố của chàng lãng tử cũng không hề bênh vực con mình. Trong lúc chàng quả quyết rằng “một người là cha thì có thế nào cũng vẫn là cha!” thì ông cụ nói: “Khi thằng bé ra đời, nó chỉ có 4 ký, nhưng hiện nay nó nặng 9 ký, tức là thêm 5 ký nữa. Chín ký đó là 9 ký tình yêu, mà tình yêu thì nhẹ lắm!... Còn mày, mày đã cho nó cái gì?”. Anh chàng dõng dạc trả lời: “Con cho nó Sự sống!”
Người cha già liền phẫn nộ mắng con trai: “Loài chó cũng cho được con nó sự sống, bò đực cũng thế. Đứa bé này, mày không muốn có nó. Điều mày muốn là lạc thú của mày! Đừng bảo rằng mày cho nó sự sống, nó tự lấy sự sống của nó”...
Anh chàng tội nghiệp kêu lên: “Trời ơi! Vậy thì ai là người cha? Người cho sự sống hay người trả tiền sữa?”. Đến lúc này, ông cụ mới trả lời thật giản dị: “Cha là người yêu thương!”
Fanny là một nhân vật trong vở kịch cùng tên của văn hào Marcel Pagnol. Cô yêu và có thai với một chàng lãng tử tên là Marius. Vì không muốn vướng bận bước chân phiêu bạt giang hồ của người yêu nên cô đã kết hôn với Panisse.
Sau cả năm trời bỏ đi biệt xứ, Marius trở về đòi quyền làm cha với đứa con của mình, nhưng người mẹ trẻ khăng khăng bảo đứa bé là con của chồng cô chứ không phải của người yêu.
Lạ một điều: chính ông bố của chàng lãng tử cũng không hề bênh vực con mình. Trong lúc chàng quả quyết rằng “một người là cha thì có thế nào cũng vẫn là cha!” thì ông cụ nói: “Khi thằng bé ra đời, nó chỉ có 4 ký, nhưng hiện nay nó nặng 9 ký, tức là thêm 5 ký nữa. Chín ký đó là 9 ký tình yêu, mà tình yêu thì nhẹ lắm!... Còn mày, mày đã cho nó cái gì?”. Anh chàng dõng dạc trả lời: “Con cho nó Sự sống!”
Người cha già liền phẫn nộ mắng con trai: “Loài chó cũng cho được con nó sự sống, bò đực cũng thế. Đứa bé này, mày không muốn có nó. Điều mày muốn là lạc thú của mày! Đừng bảo rằng mày cho nó sự sống, nó tự lấy sự sống của nó”...
Anh chàng tội nghiệp kêu lên: “Trời ơi! Vậy thì ai là người cha? Người cho sự sống hay người trả tiền sữa?”. Đến lúc này, ông cụ mới trả lời thật giản dị: “Cha là người yêu thương!”
Bạn ơi, CHA LÀ NGƯỜI YÊU THƯƠNG! Chưa bao giờ con bạn thiếu cha cả.
Bé có người cha nuôi đang cùng với mẹ ruột của bé dưỡng dục bé nên người (dân gian có câu “Công trồng là công bỏ, công làm cỏ là công ăn” để nói rằng đẻ con đã khó nhọc rồi, nuôi nấng còn khó nhọc hơn và dạy dỗ thì càng dày công hơn nữa).
Bé có người - cha - sinh - học là bạn (dù rằng lúc ban đầu vì thiếu trách nhiệm, bạn đã muốn “xoá sạch dấu vết” bằng cách ép mẹ nó đi phá thai và không đoái hoài gì đến hai mẹ con suốt mấy năm qua, nhưng chính lòng yêu thương đã gọi bạn quay trở về nhận con).
Có lẽ bé còn có thêm các bậc cha mẹ đỡ đầu nâng đỡ bé về mặt tinh thần nữa.
Trên hết tất cả, đứa bé - trong đức tin của người Công giáo - cùng với chúng ta có một Người Cha chung ở trên trời là Đấng Ban Sự sống và là Đấng Yêu thương.
Bé có người cha nuôi đang cùng với mẹ ruột của bé dưỡng dục bé nên người (dân gian có câu “Công trồng là công bỏ, công làm cỏ là công ăn” để nói rằng đẻ con đã khó nhọc rồi, nuôi nấng còn khó nhọc hơn và dạy dỗ thì càng dày công hơn nữa).
Bé có người - cha - sinh - học là bạn (dù rằng lúc ban đầu vì thiếu trách nhiệm, bạn đã muốn “xoá sạch dấu vết” bằng cách ép mẹ nó đi phá thai và không đoái hoài gì đến hai mẹ con suốt mấy năm qua, nhưng chính lòng yêu thương đã gọi bạn quay trở về nhận con).
Có lẽ bé còn có thêm các bậc cha mẹ đỡ đầu nâng đỡ bé về mặt tinh thần nữa.
Trên hết tất cả, đứa bé - trong đức tin của người Công giáo - cùng với chúng ta có một Người Cha chung ở trên trời là Đấng Ban Sự sống và là Đấng Yêu thương.
Ở góc độ của mình, tôi e rằng chẳng có xét nghiệm y khoa nào, Toà án nào có thể giúp bạn giành lại cái “quyền làm cha” mà ngày trước tiếc thay bạn đã chối bỏ. Chính sự sám hối và lòng yêu thương của bạn mới khơi gợi được ở hai mẹ con sự tha thứ và chấp thuận cho bạn được nhìn nhận đứa con. Hãy tôn trọng và giữ gìn tổ ấm của họ, bạn nhé.
Bài đăng trong báo "Công giáo và Dân tộc".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét