Truyền hình là nguyên nhân
chính làm gia tăng bạo lực???
Dưới đây là ba quan điểm về mối quan hệ giữa truyền hình và bạo
lực mà chúng ta nên biết:
a. Quan điểm thứ nhất cho rằng TTĐC có tác dụng giải tỏa những ức chế nơi người dân: trong cuộc sống hàng ngày, con người thỉnh thoảng vẫn rơi vào tâm trạng ấm ức, bị ức chế, dễ dẫn tới những hành vi khiêu khích hoặc bạo động. Tác dụng Catharsis của truyền hình là giúp người ta giải tỏa những ức chế đó bằng cách tham gia quá trình tưởng tượng vào những cảnh bạo lực diễn ra trong những cuốn phim được chiếu trên màn ảnh. Tác dụng giải tỏa này có ý nghĩa quan trọng hơn đối với các tầng lớp xã hội bên dưới, so với những tầng lớp trung lưu và thượng lưu, bởi vì những tầng lớp trên có nhiều điều kiện và phương tiện khác để giải tỏa những ức chế và cảm xúc bị dồn nén của mình.
b. Quan điểm thứ 2 cho rằng TTĐC chính là nguồn gốc chính gây nên những hành vi bạo lực, có nguy cơ làm gia tăng các hành vi bạo lực nơi người dân: càng xem nhiều cảnh bạo lực trên truyền hình, người ta càng gia tăng mức độ ức chế, và điều này sẽ dẫn đến chỗ càng dễ dàng ứng xử với người khác trong cuộc sống theo chiều hướng bạo lực. Một khi những cảnh bạo lực đã được “bình thường hóa” trên truyền hình (vì xuất hiện thường xuyên trên màn ảnh), và hơn nữa có khi còn được “hợp pháp hóa” ( chăng hạn trong những tình huống tự vệ chính đáng), thì khán giả, nhất là khán thính giả nhỏ tuổi, dễ dàng bắt chước làm theo. Vì thế, những người theo quan điểm này thường kêu gọi các nhà làm truyền hình cần hết sức thận trọng và cân nhắc khi trình chiếu những cảnh bạo lực trên màn ảnh, và họ cho rằng nếu đưa ra những nhân vật ít bạo động hơn thì góp phần làm giảm bớt xu hướng ứng xử bạo lực nơi người xem.
c. Quan điểm thứ 3 thì cho rằng TTĐC có chức năng củng cố thêm những mô hình bạo lực đã có sẵn trước đó nơi công chúng: những người theo quan điểm này lập luận rằng việc tiếp nhận và “tiêu hóa” những thông điệp xuất hiện trên truyền hình còn phụ thuộc vào các tiêu chuẩn và các giá trị đạo đức sẵn có nơi người xem, phụ thuộc vào vị trí và vai trò xã hội cũng vào những đặc điểm tâm lý và xã hội của người xem. Nếu một người có cuộc sống lành mạnh, có những quan hệ hòa hợp với những người xung quanh, thì những cảnh bạo động trên truyền hình khó làm thay đổi được kiểu ứng xử bình thường của anh ta trong cuộc sống. Nhưng ngược lại, với những người đã có những bất ổn trong hoàn cảnh sống và những trục trặc trong các mối quan hệ với người khác, thì bạo lực trên truyền hình rất có thể tác động thêm vào lối ứng xử khiêu khích hoặc hiếu chiến của anh ta. Vì thế, các nhà nghiên cứu theo quan điểm này cho rằng không phải cứ xóa bỏ những cảnh bạo lực trên truyền hình thì tự khắc sẽ xóa bỏ được các hiện tượng bạo lực trong xã hội.
a. Quan điểm thứ nhất cho rằng TTĐC có tác dụng giải tỏa những ức chế nơi người dân: trong cuộc sống hàng ngày, con người thỉnh thoảng vẫn rơi vào tâm trạng ấm ức, bị ức chế, dễ dẫn tới những hành vi khiêu khích hoặc bạo động. Tác dụng Catharsis của truyền hình là giúp người ta giải tỏa những ức chế đó bằng cách tham gia quá trình tưởng tượng vào những cảnh bạo lực diễn ra trong những cuốn phim được chiếu trên màn ảnh. Tác dụng giải tỏa này có ý nghĩa quan trọng hơn đối với các tầng lớp xã hội bên dưới, so với những tầng lớp trung lưu và thượng lưu, bởi vì những tầng lớp trên có nhiều điều kiện và phương tiện khác để giải tỏa những ức chế và cảm xúc bị dồn nén của mình.
b. Quan điểm thứ 2 cho rằng TTĐC chính là nguồn gốc chính gây nên những hành vi bạo lực, có nguy cơ làm gia tăng các hành vi bạo lực nơi người dân: càng xem nhiều cảnh bạo lực trên truyền hình, người ta càng gia tăng mức độ ức chế, và điều này sẽ dẫn đến chỗ càng dễ dàng ứng xử với người khác trong cuộc sống theo chiều hướng bạo lực. Một khi những cảnh bạo lực đã được “bình thường hóa” trên truyền hình (vì xuất hiện thường xuyên trên màn ảnh), và hơn nữa có khi còn được “hợp pháp hóa” ( chăng hạn trong những tình huống tự vệ chính đáng), thì khán giả, nhất là khán thính giả nhỏ tuổi, dễ dàng bắt chước làm theo. Vì thế, những người theo quan điểm này thường kêu gọi các nhà làm truyền hình cần hết sức thận trọng và cân nhắc khi trình chiếu những cảnh bạo lực trên màn ảnh, và họ cho rằng nếu đưa ra những nhân vật ít bạo động hơn thì góp phần làm giảm bớt xu hướng ứng xử bạo lực nơi người xem.
c. Quan điểm thứ 3 thì cho rằng TTĐC có chức năng củng cố thêm những mô hình bạo lực đã có sẵn trước đó nơi công chúng: những người theo quan điểm này lập luận rằng việc tiếp nhận và “tiêu hóa” những thông điệp xuất hiện trên truyền hình còn phụ thuộc vào các tiêu chuẩn và các giá trị đạo đức sẵn có nơi người xem, phụ thuộc vào vị trí và vai trò xã hội cũng vào những đặc điểm tâm lý và xã hội của người xem. Nếu một người có cuộc sống lành mạnh, có những quan hệ hòa hợp với những người xung quanh, thì những cảnh bạo động trên truyền hình khó làm thay đổi được kiểu ứng xử bình thường của anh ta trong cuộc sống. Nhưng ngược lại, với những người đã có những bất ổn trong hoàn cảnh sống và những trục trặc trong các mối quan hệ với người khác, thì bạo lực trên truyền hình rất có thể tác động thêm vào lối ứng xử khiêu khích hoặc hiếu chiến của anh ta. Vì thế, các nhà nghiên cứu theo quan điểm này cho rằng không phải cứ xóa bỏ những cảnh bạo lực trên truyền hình thì tự khắc sẽ xóa bỏ được các hiện tượng bạo lực trong xã hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét