Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

QUÊ HƯƠNG





Quê hương không đơn giản
Là khế ngọt trên cành,
Hoặc nơi xưa cùng bạn
Đuổi bướm giữa đồng xanh.
Với tôi, ngoài tất cả
Quê hương là nỗi đau
Là đói nghèo, vất vả
Muốn học, đèn không dầu.
Là những ngày còn bé
Sáng nhịn đói ra đồng
Mót khoai hoặc cùng mẹ
Nhặt lúa sót từng bông;
Là những lần chạy giặc
Bom Mỹ ném đêm ngày.
Chính tôi tìm nhặt xác -
Từng chẳng chân, cánh tay.
Quê hương tôi là vậy
Rất nhiều bướm, nhiều ong,
Nhưng cũng nhiều máu chảy
Nhiều phụ nữ góa chồng.
Sang giàu hay đói rách,
Ai cũng yêu quê hương,
Mỗi người theo một cách
Đó là lẽ bình thường.
Ngoài cỏ cây, hoa lá
Tôi càng nghĩ càng yêu
Quê hương tôi vất vả
Nơi khổ nhiều, đau nhiều,
Nơi mọi người lặng lẽ
Hứng từng quả bom rơi
Và nhịn ăn cốt để
Nuôi tôi lớn thành người.

thơ thầy Thái Bá Tân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét