Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

HÃY THA THỨ

Có một thiền sư trẻ
Hỏi sư phụ: “Bạch thầy,
Con khổ vì bố mẹ
Trách mắng con hàng ngày.
Vì bạn bè phản bội,
Vì anh em hững hờ.
Con muốn thoát đau khổ,
Phải làm gì bây giờ?”
Sư phụ đạp: “Đơn giản.
Hãy về nhà, tĩnh tâm,
Tha thứ hết cho họ,
Nếu họ có lỗi lầm.”
Chàng thiền sinh trẻ ấy
Quay lại mấy hôm sau:
“Con đã tha thứ hết,
Giờ thấy nhẹ cả đầu.”
“Chưa hết, - sư phụ đáp. -
Con hãy trở về nhà,
Mở lòng yêu quí họ
Bằng tình yêu vị tha.”
Tha thứ thì còn được.
Yêu, biết yêu sao đây?
Nhưng nghe lời sư phụ,
Chàng lại thử điều này.
Một tuần sau, chàng nói:
“Bạch, bây giờ thì con
Hết lòng yêu thương họ,
Thấy thanh thản tâm hồn.”
Lần nữa sư phụ nói:
“Chưa đâu, hãy về nhà,
Tĩnh tâm để nhận biết,
Lỗi không phải người ta.
Hơn nữa, hãy cầu thị,
Biết ơn những người này.
Nhờ họ, con tiến bộ
Và được như hôm nay.”

Thơ thầy Thái Bá Tân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét