Bà ơi, mới đó
thôi mà đã lễ 100 ngày của bà. Nó làm con nhớ lại ngày còn nhỏ, có những kỷ niệm
với bà. Nhưng giờ đây con không thể gặp được bà, để kể cho bà nghe về những kỷ
niệm đó nữa. Khi con nghĩ về những điều đó, nó làm lòng con thêm đắng lại, nên
giờ con chỉ viết ra vài kỷ niệm để cho con bớt nhớ bà nhé.
Con đã nhìn thấy
nụ cười, một nụ cười rất duyên mà cũng rất tếu, vì răng không còn nữa, cái mà
núm đồng tiền thì lõm vào kéo theo một làm da nhăn, nên khi bà cười không nhìn
thấy gì haha. Nhưng nụ cười của bà đâu chỉ có vậy, khi bà cười làm cho mọi người
xung quanh ấm lại, cho người khác niềm vui, nhất là bà đã cho con biết cách tạo
nụ cười trong mọi hoàn cảnh. Có người đã nói “một nụ cười bằng mười thang thuốc
bổ” có lẽ do vậy mà cuộc đời bà chỉ đi viện có 2-3 lần đều do ngã lúc tuổi già
thôi. Bà đã để lại cuộc đời con một bài học: “khi còn sống phải biết làm cho
mình và những người xung quanh mình cũng phải hạnh phúc khi đo con sẽ có nụ cười
thật của mình”. Đến đây, con nghĩ chắc bà đã hiểu và đã thấm lời của ông Thomas
Carlyle khi nói về nụ cười: “Để một tiếng cười trở nên vui sướng, nó
phải xuất phát từ một trái tim vui sướng, bởi không có lòng tử tế, không thể có
niềm vui thực sự”.
Con đã nhìn thấy
hình ảnh bà cất bánh kẹo, củ khoai và củ sắn trong áo bà ba, rồi đi cho từng
đưa cháu. Bà tôi là thế đó, lúc đó bà có rất gần 40 người cháu, nhưng không ai
là bà không cho, dù ở xa bà cũng đi cho dù nắng mưa. Ôi bà của con, sao bà tuyệt
vời như thế, bà đã dạy cho con biết thế nào là sống là cho đi, sẵn sàng cho đi
tất cả những gì mình có, con chỉ nghĩ lúc đó chỉ có yêu thương là phương châm để
cho đi tất cả bà. Bà thật tuyệt vời bà ạ.
Con đã nhìn thấy
hình ảnh bà bồng bế, ru và mớm cơm cháo cho những đứa cháu. Hình ảnh bà như nói
lên tất cả của người mẹ. Bà bồng bế đứa này sang đứa nọ, có lúc hai tay hai đứa,
khi nghĩ hình ảnh đó, trông bà rất tội và vất vả bà ạ. Những lúc cháu khóc,
trông bà càng vất vả hơn, lúc đó không biết khóc do đói hay là ương, nhưng chỉ
biết bà đã hát ru đã khản cả tiếng. qua những lần bà ru, con cũng thuộc những lời
ru của bà, những lời ru chế của bà như “à ru hỡii ru, mẹ bay đi mô mà lâu về thế,
về nhanh cho nó bú miếng nhanh đi, a ru hỡi ru” hay “à ru hỡi ru công cha như núi Thái Sơn,
nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.. Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con, à ru hỡi ru …”. Bà ạ, bên cạnh đó, con cũng không thể
nào xóa được hình ảnh bà phải mớm cơm cho em con, phải đi xin đồ ăn của cậu cho
anh em tôi ăn cùng. Thật vậy, lúc đó gia đình tôi phải nói là rất khó khăn, ăn
không có ăn và mặc không có mặc. Bà ơi, giờ con đang ở một nơi khác, khác ở quê
nhưng “hương đồng gió nội con không bay đi đâu”, vì bà đã để lại cho con biết
thế nào là chăm sóc người khác trong lúc túng thiếu nhất, biết cho đi mà không
tính toán, biết đáp trả và biết lắng nghe mọi người rồi, đó là những gì nét đẹp
ở quê ta mà bà.
Con đã nhìn thấy hình ảnh trời mưa nhưng hai bà cháu dẫn nhau
đi lễ. Một hình ảnh nói lên tuổi già của bà không có sự cô đơn bên mình, bên bà
luôn có người thân. Nhưng người thân mà đã giúp cho bà vượt qua bao nhiêu muộn
phiền trong cuộc sống đó là người anh, đó là anh cả Giê-su. Một người mà bà
luôn kể cho tôi cũng như những người thân trong họ hàng, người anh luôn đồng
hành với những biến cố cuộc đời của bà. Người anh cả Giê-su luôn giúp đỡ, luôn
cho bà những lời khuyên đúng đắn, để đi tới mục đích của cuộc đời, không để bị
lạc hướng cho dù bên đó có những cơn mưa phía trước làm bà mơ mắt đi. Có lẽ với
những bước đi của bà như vậy, mới có người con, cháu chắt thành công hôm nay.
Như một người nào đó đã nói: “năm tháng trôi đi, con chập chững buớc vào đời,
bước lơ đễnh, giật mình con tự hỏi, nếu vấp ngã ai dìu bước con đi? Và bà đã
cho con câu trả lời rất hay đó là: “hãy để Chúa dân con đi, có Chúa con sẽ
không sợ gì, và cho con biết mục đích cuộc đời con.
Bà ạ, con sẽ tiếp tục viết về những điều con thấy và nhưng kỷ
niệm nơi bà, để cho mọi người biết cuộc đời bà sống như thế nào. Nhưng giờ đây
con chỉ viết những hình ảnh đó thôi, để cho con suy nghĩ về tình yêu của bà qua
những hình ảnh đơn sơ.
Hôm nay 100 ngày bà mất con xin Chúa cho linh hồn bà Maria chúng con được lên Thiên
Đàng. Để nói lên cuộc đời bà con xin mượn lời bài hát “Ngày xưa khi ta sinh ra
chào đời bằng tiếng khóc, vây quanh đón ta bằng nụ cười niềm vui, có lẽ nên sống
sao khi trở về với đất, người ta khóc còn ta mỉm cười”(lời bài hát Bước Qua Thế
Giới của tác giả Phan Mạnh Quỳnh”
Sao Mai 19\10\2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét