Đêm hôm qua con nhớ
hình bóng mẹ
Nhớ quê nhà tóc mẹ đã
phai sương
Bao năm qua mẹ dãi nắng
trên đường
Lo cho con nên suốt đời
vất vả !.
Thuở còn nhỏ con đã quá ngây thơ
Không
nghiệm ra tình cha là vô bờ
Không thấy tình yêu thương của mẹ
Nhưng người chẳng trách con bao giờ.
Và
giờ đây con lặng ngồi suy ngẫm
Sống
làm sao cho xứng đáng làm người
Sống
làm sao để cuộc sống đẹp tươi
Khó
khan ngập tràn, nhưng luôn cười không nản.
Phải
sống làm sao cho mắt cha đừng buồn.
Sống
làm sao mẹ dược vui luôn
Tình thương cha dạt dào như biển cả
Tình mẹ hiền tựa nươc biển đông luôn.
Con chỉ mong sao cha mẹ
được sum vầy
Tình yêu thương luôn
luôn mãi đong đầy
Mong cha mẹ ở đường đời
dương thế
Luôn cảm nhận tình chúa
ở quanh đây !


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét