Sao mẹ không bỏ mặc nó đi, nó lớn rồi, phải tự chịu trách nhiệm về những gì nó gây ra chứ? Cứ mỗi lần nó xin lỗi là mẹ lại bỏ qua dễ dàng thì bao giờ nó mới lớn được.
Tôi hét lên trong điện thoại mỗi lần mẹ gọi điện tâm sự với tôi về chuyện gia đình ở quê. Điều khiến cả nhà đau đầu nhất là đứa em trai ngỗ ngịch mê chơi hơn mê học. Đã bao lần nó khiến mẹ rơi nước mắt vì sự hỗn hào cãi lời ba mẹ, đã bao lần nó khiến mẹ chờ đợi mòn mỏi trong những bữa cơm vì nó đi chơi quên giờ về. Đỉnh điểm trong một lần mẹ và nó cãi nhau, nó tức quá lật cả bàn ghế ngồi, mẹ hét lên:
Đồ mất dạy!
Nó lao vào gần mẹ, lủi đầu vào người và gầm gừ:
- Ừ tôi là đứa côn đồ đó, bà hãy đánh tôi đi!
Đôi bàn tay mẹ giơ lên như phản xạ, tưởng chừng như cái tát sẽ giáng xuống, nhưng mẹ khựng lại giữa không trung, rồi buông thõng xuống một cách vô lực. Mẹ khóc, mẹ đau vì không hiểu tại sao đứa con yêu thương của mình lại trở nên như vậy.
Tôi bảo
- Mẹ từ nó luôn đi, đừng lo cơm nước cho nó, đừng đoái hoài gì đến nó cả, hãy bỏ mặc nó tự kiếm sống, vì nó cũng đã lớn, phải tự lao động nuôi thân thôi, mẹ không thể bảo bọc nó được.
Nước mắt mẹ lăn dài trên gò má gầy gò, gương mặt nhuốm màu mệt mỏi, mẹ lắc đầu:
- Có lẽ con chưa lập gia đình, chưa hiểu hết tình thương của mẹ dành cho em. Nó là khúc ruột mẹ đẻ ra, không lẽ mỗi lần nó sai lầm, mẹ lại bỏ mặc? Nếu thế thì có lẽ mẹ đã bỏ rơi cả cái gia đình này từ lâu. Đâu một ai là hoàn hảo hả con, ngay cả ba, và cả chính con cũng có đôi lần làm mẹ buồn lòng. Nhưng nếu yêu thương không đủ nhiều, không bỏ qua thì còn gì là gia đình?
- Nhưng mẹ đã tha thứ cho nó rất rất rất nhiều lần.
- Không lẽ mỗi lần em con thật lòng hối hận, ôm mẹ xin lỗi mà mẹ lại không bỏ qua sao con? Chỉ cần ngày nào em con còn là con của mẹ, còn biết quay đầu hối hận là mẹ mãi yêu thương và tha thứ. Tha thứ cũng là một cách sửa dạy đó con.
Tôi thở dài ngao ngán với những lý lẽ mẹ đưa ra, bởi tôi nghĩ rằng, cuộc sống là công bằng, mình làm sai bản thân mình phải chịu trách nhiệm, tại sao em tôi làm sai, mà người đau khổ luôn là mẹ? Nó chính là gánh nặng, sao mẹ luôn kiên trì mà không từ bỏ nó luôn cho rồi?
Tôi hét lên trong điện thoại mỗi lần mẹ gọi điện tâm sự với tôi về chuyện gia đình ở quê. Điều khiến cả nhà đau đầu nhất là đứa em trai ngỗ ngịch mê chơi hơn mê học. Đã bao lần nó khiến mẹ rơi nước mắt vì sự hỗn hào cãi lời ba mẹ, đã bao lần nó khiến mẹ chờ đợi mòn mỏi trong những bữa cơm vì nó đi chơi quên giờ về. Đỉnh điểm trong một lần mẹ và nó cãi nhau, nó tức quá lật cả bàn ghế ngồi, mẹ hét lên:
Đồ mất dạy!
Nó lao vào gần mẹ, lủi đầu vào người và gầm gừ:
- Ừ tôi là đứa côn đồ đó, bà hãy đánh tôi đi!
Đôi bàn tay mẹ giơ lên như phản xạ, tưởng chừng như cái tát sẽ giáng xuống, nhưng mẹ khựng lại giữa không trung, rồi buông thõng xuống một cách vô lực. Mẹ khóc, mẹ đau vì không hiểu tại sao đứa con yêu thương của mình lại trở nên như vậy.
Tôi bảo
- Mẹ từ nó luôn đi, đừng lo cơm nước cho nó, đừng đoái hoài gì đến nó cả, hãy bỏ mặc nó tự kiếm sống, vì nó cũng đã lớn, phải tự lao động nuôi thân thôi, mẹ không thể bảo bọc nó được.
Nước mắt mẹ lăn dài trên gò má gầy gò, gương mặt nhuốm màu mệt mỏi, mẹ lắc đầu:
- Có lẽ con chưa lập gia đình, chưa hiểu hết tình thương của mẹ dành cho em. Nó là khúc ruột mẹ đẻ ra, không lẽ mỗi lần nó sai lầm, mẹ lại bỏ mặc? Nếu thế thì có lẽ mẹ đã bỏ rơi cả cái gia đình này từ lâu. Đâu một ai là hoàn hảo hả con, ngay cả ba, và cả chính con cũng có đôi lần làm mẹ buồn lòng. Nhưng nếu yêu thương không đủ nhiều, không bỏ qua thì còn gì là gia đình?
- Nhưng mẹ đã tha thứ cho nó rất rất rất nhiều lần.
- Không lẽ mỗi lần em con thật lòng hối hận, ôm mẹ xin lỗi mà mẹ lại không bỏ qua sao con? Chỉ cần ngày nào em con còn là con của mẹ, còn biết quay đầu hối hận là mẹ mãi yêu thương và tha thứ. Tha thứ cũng là một cách sửa dạy đó con.
Tôi thở dài ngao ngán với những lý lẽ mẹ đưa ra, bởi tôi nghĩ rằng, cuộc sống là công bằng, mình làm sai bản thân mình phải chịu trách nhiệm, tại sao em tôi làm sai, mà người đau khổ luôn là mẹ? Nó chính là gánh nặng, sao mẹ luôn kiên trì mà không từ bỏ nó luôn cho rồi?
Bỗng ngày nọ, có một cha đang phục vụ ở vùng quê nghèo ghé thăm gia đình, sau khi biết rõ mọi chuyện, cha gợi ý muốn đem em trai tôi theo để cha dạy dỗ, tách rời với gia đình một thời gian.
Tưởng chừng em trai tôi sẽ vui vẻ vì được đi xa, thế mà buổi chiều hôm ấy, nó ngồi với mẹ gấp từng chiếc áo bỏ vào túi xách, ngập ngừng…
- Mẹ, con xin lỗi, con đi rồi, mẹ ở nhà nhờ anh Dũng tưới cây, chậu hoa mẹ thích nặng lắm, mẹ nhờ anh dịch ra kẻo vòi nước lại làm rụng hoa. Mỗi lần trời lạnh, mẹ hay than đau nhức, mẹ cứ thích con bóp tay chân vì mẹ bảo tay con mập, nhiều thịt, bóp thật đã. Giờ không có con, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đau quá thì nhờ ba hay anh cũng được.
Rồi nó quay sang tôi:
- Chị Hai, đi làm ở Sài Gòn thỉnh thoảng gọi điện thoại nhiều hỏi thăm mẹ nhé! Mẹ sợ chị bận nhiều việc nên ít khi dám gọi hỏi thăm, nhưng em biết mẹ nhớ chị nhiều lắm. Đi chợ về có món gì ngon mẹ cũng nói “Phải chi có con Hai ở nhà chắc thích món này lắm!”
Nó ngước nhìn thằng Dũng:
- Anh à, hai anh em ở chung suốt ngày em tị nạnh, có khi ỷ to con còn bắt nạt anh, nhiều lúc còn cãi lại. Ba giờ lớn tuổi, không làm được nhiều việc, anh ráng phụ mẹ khi không có em ở nhà.
Cái thằng đáng ghét, trước khi nó đi rồi mà còn nói những lời khiến tôi nghẹn ngào đến thế. Bình thường chỉ lầm lì ít nói mà sao hôm nay nó nói rõ nhiều. Tôi quay sang mẹ, thấy mẹ quay vội lau đi những giọt nước mắt vừa rơi. Có lẽ khi nghe những lời này, người hạnh phúc nhất là mẹ, bởi lẽ sau bao nhiêu năm hi sinh, vất vả vì con, chỉ cần một câu quan tâm nhỏ từ em trai tôi, cũng khiến mẹ dễ dàng thỏa mãn. Giờ phút này, tôi càng khâm phục hơn sự kiên trì nhẫn nại trong cách mẹ dạy dỗ mỗi người chị em chúng tôi.
Làm cha mẹ đó là hồng ân, và cũng là thiên chức mà Thiên Chúa ban cho một số người. Trong công ty, khi chán bạn có thể xin từ chức, hoặc áp lực công việc có thể khiến bạn từ bỏ công việc nhưng làm cha mẹ, có mấy ai từ chức? Họ luôn bền bỉ đến cùng, trân trọng con cái như chính bảo bối, tài sản quý báu nhất của họ. Dẫu cho việc giữ gìn “tài sản” ấy có lấy đi của họ tuổi trẻ, sức lực, nhiều khi còn là nước mắt, đau khổ nhưng họ vẫn luôn tin rằng, ngày nào đó, trái tim của mỗi người con sẽ rung động, thấu hiểu được lòng cha mẹ.
Khắc Thư
Tưởng chừng em trai tôi sẽ vui vẻ vì được đi xa, thế mà buổi chiều hôm ấy, nó ngồi với mẹ gấp từng chiếc áo bỏ vào túi xách, ngập ngừng…
- Mẹ, con xin lỗi, con đi rồi, mẹ ở nhà nhờ anh Dũng tưới cây, chậu hoa mẹ thích nặng lắm, mẹ nhờ anh dịch ra kẻo vòi nước lại làm rụng hoa. Mỗi lần trời lạnh, mẹ hay than đau nhức, mẹ cứ thích con bóp tay chân vì mẹ bảo tay con mập, nhiều thịt, bóp thật đã. Giờ không có con, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đau quá thì nhờ ba hay anh cũng được.
Rồi nó quay sang tôi:
- Chị Hai, đi làm ở Sài Gòn thỉnh thoảng gọi điện thoại nhiều hỏi thăm mẹ nhé! Mẹ sợ chị bận nhiều việc nên ít khi dám gọi hỏi thăm, nhưng em biết mẹ nhớ chị nhiều lắm. Đi chợ về có món gì ngon mẹ cũng nói “Phải chi có con Hai ở nhà chắc thích món này lắm!”
Nó ngước nhìn thằng Dũng:
- Anh à, hai anh em ở chung suốt ngày em tị nạnh, có khi ỷ to con còn bắt nạt anh, nhiều lúc còn cãi lại. Ba giờ lớn tuổi, không làm được nhiều việc, anh ráng phụ mẹ khi không có em ở nhà.
Cái thằng đáng ghét, trước khi nó đi rồi mà còn nói những lời khiến tôi nghẹn ngào đến thế. Bình thường chỉ lầm lì ít nói mà sao hôm nay nó nói rõ nhiều. Tôi quay sang mẹ, thấy mẹ quay vội lau đi những giọt nước mắt vừa rơi. Có lẽ khi nghe những lời này, người hạnh phúc nhất là mẹ, bởi lẽ sau bao nhiêu năm hi sinh, vất vả vì con, chỉ cần một câu quan tâm nhỏ từ em trai tôi, cũng khiến mẹ dễ dàng thỏa mãn. Giờ phút này, tôi càng khâm phục hơn sự kiên trì nhẫn nại trong cách mẹ dạy dỗ mỗi người chị em chúng tôi.
Làm cha mẹ đó là hồng ân, và cũng là thiên chức mà Thiên Chúa ban cho một số người. Trong công ty, khi chán bạn có thể xin từ chức, hoặc áp lực công việc có thể khiến bạn từ bỏ công việc nhưng làm cha mẹ, có mấy ai từ chức? Họ luôn bền bỉ đến cùng, trân trọng con cái như chính bảo bối, tài sản quý báu nhất của họ. Dẫu cho việc giữ gìn “tài sản” ấy có lấy đi của họ tuổi trẻ, sức lực, nhiều khi còn là nước mắt, đau khổ nhưng họ vẫn luôn tin rằng, ngày nào đó, trái tim của mỗi người con sẽ rung động, thấu hiểu được lòng cha mẹ.
Khắc Thư
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét